Bài thơ con cò ngữ văn 9

     
Soạn bài xích Con Cò – Chế Lan Viên Lớp 93. Từ bỏ hình ảnh con cò, nhà thơ suy ngẫm, triết lí về ý nghĩa của lời ru và tình chị em trong cuộc đời mỗi con người:

Văn phiên bản “Con cò” – Chế Lan Viên.

Bạn đang xem: Bài thơ con cò ngữ văn 9

I – tìm hiểu chung:

1 – Tác giả:

– Chế Lan Viên là trong những tên tuổi số 1 của nền thơ nước ta thế kỉ XX.


*

– Thơ Chế Lan Viên có phong thái nghệ thuật rõ rệt và độc đáo. Đó là phong thái suy tưởng triết lí, đậm màu trí tuệ với tính hiện tại đại.


– Chế Lan Viên có tương đối nhiều sáng sản xuất trong nghệ thuật xây dựng hình hình ảnh thơ. Hình hình ảnh thơ của ông nhiều chủng loại đa dạng, kết hợp giữa thực và ảo,thường được sáng chế bằng sức khỏe của liên tưởng, tưởng tượng, các bất ngờ,kì thú.

– tòa tháp chính: Điêu tàn (1937), Ánh sáng với phù sa (1960), Hoa ngày thường – chim báo bão (1967),Hái theo mùa (1977), Hoa trên đá (1984)…

2 – Tác phẩm:

a – yếu tố hoàn cảnh sáng tác:


– bài xích thơ “Con cò” được biến đổi năm 1962, in vào tập “Hoa ngày thường – Chim báo bão” (1967)

– Đây là trong những bài thơ xuất xắc và khác biệt của Chế Lan Viên ngợi ca tình người mẹ và ý nghĩa sâu sắc của lời ru đối với cuộc sống thường ngày của con người.

b – Thể loại, kết cấu:

– Thể loại: Thể thơ tự do, các câu lâu năm ngắn ko đều, phát triển theo mạch cảm xúc, số tiếng trong mỗi câu theo một chính sách định nào (luật phối thanh, hiệp vần…)

– bài thơ chia thành 3 đoạn:+ Đoạn 1: Hình ảnh con cò qua phần nhiều lời ru của bà mẹ thời thơ ấu.+ Đoạn 2: Hình hình ảnh con cò cùng lời ru của bà bầu trên mỗi đoạn đường đời của nhỏ người.+ Đoạn 3: trường đoản cú hình ảnh con cò, bên thơ suy ngẫm, triết lí về ý nghĩa sâu sắc của lời ru và tình chị em trong cuộc sống mỗi con người.


*

=> Như vậy, tứ thơ xuất hành và thực thi từ hình hình ảnh con cò vào ca dao, trong những lời ru của mẹ. Bé cò biến đổi hình ảnh biểu tượng mang đến tình người mẹ bao la, qua lời ru và lắng đọng của mẹ trở thành thai sữa niềm tin không lúc nào vơi cạn trong cuộc sống con.

c – Đề tài:

– Tình bà mẹ con thiêng liêng gần gũi so với con fan đã từ tương đối lâu trở thành đề tài mang đến thi ca nhạc họa, nhưng mà không khi nào cũ, không lúc nào thôi gợi cảm người đọc. Chế Lan Viên góp thêm một tiếng nói mới,độc đáo cùng đặc sắc của bản thân mình vào vấn đề này bằng cách phát triển hầu như câu ca dao không còn xa lạ nói về con cò để ca tụng tình mẹ, lời ru của mẹ đối với cuộc đời mỗi con người.

d – một số điểm cần xem xét về hình ảnh con cò trong bài xích thơ:

– “Con cò” là 1 trong bài thơ dài, những ý, hình mẫu phong phú, đổi khác hàm súc. Hình tượng bé cò trong bài bác thơ khi là hình hình ảnh thực, là hình hình ảnh tượng trưng: là mẹ, khi là con, lúc là khu đất trời, khi là cuộc đời, khi là hiện tại, khi lại là tương lai… nhưng đều bắt nguồn từ truyền thống, và bao che lên toàn bộ là lòng mẹ yêu con, hạnh phúc vì con, hi vọng và ước muốn những điều giỏi đẹp ở nhỏ cho từ bây giờ và cho cả mai sau.

– nhỏ cò là một trong những hình hình ảnh rất rất gần gũi trong đời sống của dân chúng ta. Nhỏ cò thường làm tổ bên trên ngọn tre, kiếm ăn nơi cánh đồng, bãi sông, váy đầm hồ, ao nước, không ăn uống lúa nhưng chỉ bắt sâu bọ nên không có hại, không trở nên săn xua đuổi (được hotline là “cát điểu”). Trường đoản cú lâu, nó đang trở thành người các bạn của bạn nông dân, nhất là vào cảnh “Trên đồng cạn, dưới đồng sâu/ ck cày bà xã cấy con trâu đi bừa”. Và chắc hẳn rằng vì thế, mà bé cò đang đi tới ca dao dân ca vn cổ truyền như một hình tượng về bạn dân lao động, đặc biệt là người thiếu nữ vất vả, phải cù, chịu thương, chịu đựng khó,giàu đức hi sinh cùng lòng vị tha. Mang lại nên, những câu ca về con cò mặt khác cũng là đa số lời hát ru dịu bi đát của bà, của mẹ. Vị vậy, bài thơ được xem như là lời người mẹ ru nhỏ qua hình tượng nhỏ cò.

II – Đọc – hiểu văn bản:

1. Hình hình ảnh con cò qua mọi lời ru của bà mẹ thời thơ ấu:

– con còn bế bên trên tay Con không biết con cò dẫu vậy trong lời bà bầu hát có cánh cò vẫn bay:

+ nhỏ còn bé, chưa biết gì, nhưng mẹ đã đưa đến cho con những cánh cò qua lời hát ru của mẹ.+ Như vậy, giữa những nhận thức đầu đời ,con hoàn toàn có thể biết được về phần đông lời hát ru, về cánh cò trắng, và đặc biệt là cảm nhận được tình thương yêu của mẹ.

– Vậy bà bầu hát ru nhỏ những gì? người sáng tác viết tiếp:Con cò bay la bé cò bay lả con cò cổng phủCon cò Đồng Đăng……Con cò nạp năng lượng đêm, con cò xa tổ,Cò gặp cành mềm, Cò sợ hãi xáo măng…

+ đông đảo câu thơ của Chế Lan Viên gợi cho chúng ta những cho tới những bài ca dao quen thuộc:Con cò cất cánh lả bay laBay trường đoản cú cổng phủ, bay ra cánh đồng con cò cất cánh lả cất cánh laBay từ cửa ngõ phủ, cất cánh về Đồng Đăng.Hay:Con cò nhưng đi ăn uống đêmĐậu đề xuất cành mềm lộn cổ xuống ao Ông ơi ông vớt tôi naoTôi có lòng nào ông tất cả xáo măng bao gồm xáo thì xáo nước trongĐừng xới nước đục nhức lòng cò con.

+ nhà thơ đã vận dụng ca dao một cách trí tuệ sáng tạo để gợi ra ý nghĩa hình tượng của hình hình ảnh con cò:

_ Trước hết, con cò gợi hình ảnh làng quê làng mạc xóm vn thân thuộc, rất bình dân nhưng cũng rất đỗi thanh bình._ bé cò còn là biểu tượng của tín đồ nông dân Việt Nam, người phụ nữ Việt nam trong cuộc sống đời thường lam lũ, nhọc nhằn nhưng giàu lòng nhân ái và đức hi sinh. Lời thơ gợi mang lại ta nhớ tới những bài ca dao nói tới thân phận người thanh nữ xưa: “Con cò đi đón cơn download – khuất tất mù mịt ai gửi cò về”. Ta bắt gặp hình ảnh bà Tú trong bài xích thơ “Thương vợ” của nhà thơ Tú Xương: “Lặn lội thân cò khi quãng vắng – kiêng kỵ mặt nước buổi đò đông”._ bé cò còn chủ yếu là biểu hiện của tình mẹ, lòng mẹ vĩ đại sâu nặng, cả cuộc đời hết lòng do con.

– Có tín đồ nói rằng khi nhà thơ nói đến hình ảnh con cò vào ca dao là ông đã gật đầu đồng ý một thách thức. Cũng chính vì có mấy ai viết về bé cò hoặc như ca dao, tốt hơn ca dao. Ca dao sẽ viết về con cò một cách hết sức tiêu biểu, nắm thể, rất là sinh hễ và uyển chuyển, linh hoạt .Vậy thì áp dụng con cò vào ca dao, công ty thơ sẽ làm new hình tượng này như thế nào? họ sẽ liên tiếp những câu thơ tiếp sau của Chế Lan Viên.

– Khi nói về con cò, người sáng tác đã so sánh với em bé:Cò một mình, cò buộc phải kiếm lấy ăn, Con gồm mẹ, bé chơi rồi lại ngủ.

+ con cò thiệt là vất vả, thiệt là solo côi, lủi thủi đi tìm ăn 1 mình nơi đồng sâu, đồng cạn.

+ tuy vậy con bao gồm mẹ, nghĩa là bé được sống trong tình thân thương, vào sự nuôi dưỡng, bế bồng của người mẹ nên “chơi rồi lại ngủ”.

-> Ở đây, tác giả đã sử dụng phép trái chiều để thấy được bé sung sướng, hạnh phúc ra sao khi bao gồm mẹ. Nhỏ thật không giống với nhỏ cò. Lấp ló trong lời ru của bà mẹ là đầy đủ nỗi cạnh tranh của cuộc mưu sinh. Tuy vậy con chưa hẳn sợ do đã gồm mẹ luôn luôn ở kề bên. Mẹ là chỗ dựa đáng tin cậy, là lá chắn bảo hộ suốt đời mang đến con:Ngủ yên!Ngủ yên!Cò ơi,chớ sợ! Cành tất cả mềm, người mẹ đã sẵn tay nâng! trong lời ru của mẹ thấm hơi xuân. Con không biết con cò,con vạc.


Con chưa biết những cành mềm bà bầu hát, Sữa bà mẹ nhiều, con ngủ chẳng phân vân.

Xem thêm: 10 Hành Vi Vi Phạm An Toàn Giao Thông Đường Bộ Và Hình Thức Xử Phạt

+ Câu thơ “Ngủ yên! Ngủyên! Cò ơi, chớ sợ!” ngắt nhịp 2/2/2/2 rất phần lớn đặn giống như những nhịp vỗ về của người bà bầu cho người con mau giường vào giấc ngủ. Chính vì như vậy mà lời thơ sở hữu được âm điệu ngọt ngào, dịu dàng êm ả của đa số lời ru.

+ không chỉ là như vậy, khi em bé xíu ngon giấc, người bà mẹ còn gửi tới em đa số tâm tình của mình. Vào lời ru của mẹ, tác giả đã sử dụng không ít hình ảnh ẩn dụ giàu ý nghĩa: “cành mềm bà mẹ đã sẵn tay nâng”, “lời ru của mẹ thấm hơi xuân” tốt “sữa bà bầu nhiều nhỏ ngủ chẳng phân vân”. Rất nhiều hình ảnh ẩn dụ ấy thể hiện tình thương yêu dạt dào vô biên bến mẹ dành cho con:

_ Mẹ luôn luôn ở bên, dang song cánh tay để bịt chở, ủ ấp con, khiến cho con luôn được bình an –“Cành có mềm, người mẹ đã sẵn tay nâng”.

_ trong lời ru của mẹ, còn như gồm cả nhan sắc trời, đất nước, quê hương: “thấm tương đối xuân”. Hơi xuân không chỉ có là loại không khí mùa xuân, cái vẻ rất đẹp của khu đất trời linh nghiệm mà đó còn là tình cảm dịu êm, tha thiết, ngọt ngào, là mẫu tươi non sáng trong từ phần đông điệu ru của mẹ dành riêng cho con. -> Mẹ ý muốn con được hưởng trọn vẹn sự ngọt ngào, yên ấm của tuổi thơ. Lời ru của mẹ như tương đối xuân ấm áp, giỏi lành.

_ với lời ru và mẫu sữa trắng trong non ngọt, bà mẹ đã truyền cho nhỏ hơi ấm của tình cảm thương.

=> Qua lời ru thắm thiết nghĩa tình của mẹ, hình hình ảnh “con cò” đã đến với trọng điểm hồn tuổi thơ dại một phương pháp vô thức. Đây đó là sự mở màn con lối đi vào thế giới tâm hồn con người của các lời ru, của ca dao dân ca, qua đó là cả điệu hồn dân tộc bản địa và nhân dân. Ở tuổi ở nôi, đứa trẻ không thể hiểu cùng cũng chưa phải hiểu nội dung chân thành và ý nghĩa của hầu như lời ru nhưng lại chúng cảm thấy được sự vỗ về, chăm sóc trong âm điệu ngọt ngào, êm dịu. Chúng chào đón tình yêu thương thương, bảo hộ của người người mẹ bằng trực giác. Đoạn thơ thứ nhất khép lại bởi hình hình ảnh rất xứng đáng yêu: “Sữa bà mẹ nhiều, bé ngủ chẳng phân vân”.

2. Hình hình ảnh con cò với lời ru của người mẹ trên mỗi đoạn đường đời của nhỏ người:

– Nếu tại đoạn 1, cánh cò trong lời ru của mẹ là điểm khởi đầu, xuất phát, thì sang đoạn 2, cánh cò đang trở thành người bạn tuổi ấu thơ, theo thuộc con người trên từng chặng đường đi tới, thành bạn sát cánh đồng hành của con fan trong trong cả cuộc đời:Ngủ yên! Ngủ yên! Ngủ yên mang lại cò trắng mang lại làm quen thuộc Cò đứng sống quanh nôiRồi cò vào vào tổCon ngủ yên thì cò cũng ngủCánh của cò, hai đứa đắp tầm thường đôi Mai khôn lớn, bé theo cò đi học Cánh white cò bay theo gót đôi chân mập lên, phệ lên, béo lên…Con làm cho gì?Con làm cho thi sĩCánh cò trắng lại cất cánh hoài không ngừng Trước hiên nhàVà trong hơi mát câu văn…

– trong khúc thơ này, tác giả đã sử dụng thoáng rộng biện pháp nhân hóa, hình tượng bé cò đã trở thành người chúng ta của con, người con của mẹ. Cánh cò từ vào lời ru của mẹ đã đi dần dần vào tiềm thức của tuổi thơ, trở bắt buộc gần gũi, thân thiết, cùng sẽ theo con trong xuyên suốt cuộc đời, trên mỗi chặng đường.

+ Khi bé còn thơ bé nhỏ có “cò trắng mang lại làm quen/ Cò đứng ngơi nghỉ quanh nôi/ Rồi cò vào vào tổ/ bé ngủ yên thì cò cũng ngủ/ Cánh của cò nhì đứa đắp phổ biến đôi”. Nhỏ cò như 1 người bạn bè thiết, gần gũi bên con suốt trong thời hạn tháng ấu thơ. Cò ở bên con, trò chuyện, cùng vui đùa, thuộc ngủ, thuộc chơi, cùng nhỏ khôn lớn. Hình ảnh con cò hiện hữu trong trí tưởng tượng của người sáng tác hay chính là sự phân thân của hình hình ảnh người mẹ. Trong những năm tháng ấu thơ, bà bầu lúc nào cũng ở bên bé làm bạn, vừa siêng sóc, vỗ về, vừa dõi theo sự trưởng thành và cứng cáp của con.

+ Khi con lớn, cho tuổi đến lớp “con theo cò đi học/ Cánh trắng cò cất cánh theo gót đôi chân”. Con cò đổi thay người bạn học, sánh bước bên nhỏ đến trường, cùng bé bay tới các chân trời tri thức. Cánh cò hết sạch trơn khôi như trang sách trắng mở ra đem đến cho con biết bao đọc biết, biết bao kinh nghiệm để con có thể bước vào cuộc đời.

+ Rồi con trưởng thành “Con làm cho gì?”, con đi đâu, sống đâu, lại có “Cánh cò white lại cất cánh hoài ko nghỉ/ Trước hiên nhà/ với trong khá mát câu văn..”

=> Như vậy, hình hình ảnh con cò trong ca dao, qua sự liên tưởng, trí tượng phong phú, độc đáo ở trong nhà thơ, nó như cất cánh ra, đề rồi sống trong thâm tâm hồn con người, theo con bạn và nâng đỡ nhỏ người. Như thế, hình tượng bé cò đã mang ý nghĩa hình tượng cho lòng mẹ, hiện thân cho tất cả những người mẹ về sự việc chở che, dìu dắt, nâng đỡ, bao dung, vừa dịu dàng vừa chắc chắn của người bà mẹ hiền với con. Cánh cò và tuổi thơ, cánh cò và cuộc sống con người, cánh cò với tình mẹ, rõ ràng đến đây đã bao gồm sự quyện hòa, quấn quýt cạnh tranh phân biệt. Loại sắc white phau phau của cánh cò, mẫu dịu dàng, êm ả dịu dàng của cánh cò cất cánh lả, cất cánh la cứ như vậy dập dìu, kết nối đi thuộc con người trên từng bước đường phệ khôn trưởng thành. Con đắp chăn cho nóng nồng giấc ngủ hay nhỏ đắp cánh cò? Cánh cò bay theo gót chân con tung tăng đến lớp, rồi cánh cò lại bảo vệ đem khá mát vào câu thơ, lời văn con mới viết. Cánh cò cứ cất cánh hoài, bay mãi mải miết không lúc nào ngừng nghỉ.Cánh cò đồng hành với con, tuy vậy hành cùng con.

3. Tự hình hình ảnh con cò, nhà thơ suy ngẫm, triết lí về ý nghĩa của lời ru cùng tình bà bầu trong cuộc đời mỗi nhỏ người:

– Đến đoạn thơ thứ tía thì hình hình ảnh con cò lại được khai quật ở chân thành và ý nghĩa tượng trưng cho tấm lòng người bà bầu lúc nào cũng theo sát mặt con. Lời ru của bà bầu sao mà lại thiết tha, xúc động:Dù ở ngay sát con, mặc dù ở xa con,Lên rừng xuống bể, Cò sẽ tìm con,Cò mãi yêu con.

+ Điệp ngữ, điệp cấu trúc câu thường xuyên làm mang đến nhịp thơ uyển chuyển, linh hoạt, khôn cùng gần với hồ hết điệu hát ru. Nhưng kề bên đó, người sáng tác còn áp dụng phép đối “gần con” – “xa con” cùng thành ngữ “lên rừng xuống bể” để nói về những thời gian và ko gian khác hoàn toàn -> dù cho là ở đâu, dù cho là lúc nào, dù là cuộc sống có nhọc nhằn như thế nào thì chị em vẫn luôn luôn ở bên con.

+ Ở đây, hình hình ảnh “con cò” lại mang ý nghĩa biểu tượng cho tình mẹ, lúc nào cũng đến với nhỏ trong xuyên suốt cả cuộc đời.

– trường đoản cú sự thấu hiểu tấm lòng tín đồ mẹ, công ty thơ đã bao quát thành một quy nguyên lý của cảm tình có chân thành và ý nghĩa bền vững, rộng lớn và sâu sắc:Con mặc dù lớn vẫn chính là con của mẹĐi không còn đời, lòng chị em vẫn theo con.

+ Lời thơ đang từ cảm giác mở ra số đông suy tưởng rồi bao hàm thành triết lí. Đây chính là một giữa những nét phong cách ở trong phòng thơ Chế Lan Viên. Cùng chính phong thái này đã khiến cho ông được mệnh danh là “Nhà thơ triết gia”, đã để cho những vần thơ của ông không chỉ mênh mang cảm xúc mà còn khôn cùng sâu lắng.

+ người sáng tác triết lí về tình mẹ: Đối với người mẹ thì khi nào con cũng nhỏ nhắn bỏng, bà bầu phải dõi theo từng bước một con đi, chuẩn bị sẵn sàng hi sinh cả cuộc sống cho con. Còn con, dù có thể thành công giỏi thất bại, dù có thể thành vĩ nhân, thành hero hay chỉ là một trong người thông thường thì con vẫn luôn cần phải có mẹ nâng đỡ, yêu thương thương, đậy chở. Ý thơ khiến cho ta chợt nhớ tới những vần thơ của bạn nữ sĩ Xuân Quỳnh:Dẫu là nguyên thủ đất nước hay là những anh hùng Là bác học giỏi là ai đi nữaVẫn là con của một fan phụ nữMột người bầy bà bình thường không ai biết tuổi tên.

– bà bầu gửi đến nhỏ những bài hát ru, giữ hộ đến nhỏ biết bao trung tâm tình, gửi mang lại con toàn bộ những yêu thương thương. Vậy thì người sáng tác triết lí về lời ru như vậy nào?À ơi!Một con cò thôi nhỏ cò bà bầu hát Cũng là cuộc đời Vỗ cánh qua nôi Ngủ đi! Ngủ đi!Cho cánh cò, cánh vạc cho cả sắc trờiĐến hát quanh nôi

+ hầu hết câu thơ triết lí mà lại vẫn mang âm hưởng lời ru nhẹ nhàng mà sâu sắc.

+ Tác giả khẳng định hình tượng nhỏ cò trong số những bài hát ru của mẹ sẽ theo con suốt cả cuộc đời để nuôi dưỡng trọng điểm hồn con. Bé sẽ với theo hình hình ảnh con cò, sở hữu theo hầu hết lời hát ru, với theo tình mẹ như một hành trang không thể thiếu để vào đời

+ Và như thế thì nhỏ cò đã bao gồm sức sống bất diệt; lời ru đã sống mãi với nhỏ người, sống mãi với dân tộc bản địa Việt Nam.

Xem thêm: Sơ Đồ Tư Duy Sóng - Sơ Đồ Tư Duy Bài Sóng

+ Cũng viết về phần đông điều thâm thúy như thế, thì nhà thơ Nguyễn Duy đã có những câu thơ lục chén bát rất hay:Nghìn năm bên trên dải đất này Cũ sao được cánh cò bay la đà Cũ sao được dung nhan mây xaCũ sao được khúc dân ca quê mình!

-> Cả Nguyễn Duy và Chế Lan Viên đang đều nhận xét rất cao hình tượng nhỏ cò giữa những lời hát ru của những bà mẹ. Hình tượng bé cò – đó là vẻ đẹp của văn hóa dân gian, với nó vẫn sống mãi trong tim hồn mọi cá nhân Việt Nam chúng ta.