Bài Văn Biểu Cảm Về Bà

     

cảm giác về tín đồ bà (bà ngoại) – nội dung bài viết số 3

Bài làm:

Bà ngoại – hai tiếng gọi niềm nở đã, đang và sẽ theo tôi đi trong cả một đời. Dù thời hạn có có tác dụng nhạt nhòa kí ức cũng cấp thiết nào đụng đến góc nhỏ trái tim tôi – địa điểm tôi dành trọn cảm tình cho bà cho dù bà đã ra đi tôi mãi…




Bạn đang xem: Bài văn biểu cảm về bà

*

Nhắc cho bà nước ngoài là nói đến một miền kí ức tuổi thơ tôi đầy nắng nóng gió. Bà mẹ tôi đề cập rằng: trả cảnh gia đình lúc sinh tôi rất khó khăn khăn, cha mẹ phải chạy vạy cật lực, có tác dụng hết nghề này mang lại nghề khác, đi hết khu vực này mang lại nơi khác để kiếm từng đồng lo cơm từng bữa. Ngoại đã nhận được trông nom tôi để bố mẹ đỡ vướng bận. Từ cơ hội còn đỏ hỏn trên tay, tôi đã sống thuộc bà, được bà bón mang đến từng giọt sữa, chăm sóc từng miếng ăn, giấc ngủ. Có lẽ vì vậy mà lại ngoại sẽ chiếm phần lớn kí ức tuổi thơ tôi và để lại trong tôi gần như dấu ấn sâu sắc.




Xem thêm: Bài Văn Tả Cảnh Đầm Sen Đang Mùa Hoa Nở Hay Nhất, Just A Moment

Ngoại tôi là 1 người thiếu phụ truyền thống, bà có những đường nét rất đặc biệt của thiếu nữ Á Đông. Bà ngoại không tốt người, nhỏ và có làn da um tùm những nốt đồi mồi. Mũi của ngoại ko cao, khía cạnh của nước ngoài cũng ko trái xoan, trái táo bị cắn như cái chuẩn đẹp tôi hay nghe, tôi thấy ngoại đẹp một nét đẹp bình dị, nét đẹp của buôn bản quê, của con tín đồ lao động. Tóc bà không bạc đãi phơ như bà tiên một trong những câu chuyện cổ tích tôi vẫn thường hay hiểu mà đen một màu black nhánh tất cả điểm vài tua bạc. Đặc biệt nhất, nói tới bà ngoại, chắc chắn là tôi bắt buộc không nói đến đôi tay kì diệu trong khi có thể vì chưng tôi làm cho được đông đảo thứ bên trên đời. Hình hình ảnh người bà với đôi tay chai sạn, nhăn nhúm do một thời tảo tần hết sống vì bé rồi lại lo cho cháu bất chợt trở thành hình ảnh đẹp nhất trong trái tim trí tôi ngày ấy với cả bây giờ.

Thời gian cứ âm thầm lặng lẽ trôi, tôi bự lên trong tình thương thương với sự đùm bọc, chở đậy của ngoại. Nhưng không được bao thọ thì tôi buộc phải tạm sinh sống xa bạn bà xứng đáng kính…Khi cuộc sống đời thường mưu sinh đã hết là gánh nặng, lúc nỗi lo cơm áo gạo tiền đang vơi đi phần nào, phụ huynh tôi đã tìm được việc làm ổn định ở thành phố và đón tôi lên đấy. Đêm trước thời điểm ngày đi, tôi ngủ cùng bà, được bà ôm tôi vào lòng dặn dò đầy đủ thứ: như thế nào là lên trên mặt đó cần nghe lời cha mẹ, cố gắng học hành, làm sao là không được học tập đòi bọn chúng bạn ăn chơi trác táng, đi nhanh chóng về khuya, nào là phải nhà hàng ăn uống đầy đủ, đi ngủ đúng giờ,…Hằng hà sa số phần đông điều mà ngoại vẫn dặn tôi trong đêm đó mang lại đến hiện nay tôi vẫn còn đó nhớ như in. Dịp tiễn tôi bà đang khóc, quyến luyến vén tóc tôi cơ mà nghẹn ngào: “Đi đường mạnh tốt nghen con, bao giờ nghỉ hè thì trở về viếng thăm ngoại”…




Xem thêm: Giải Bài Tập Toán Lớp 4 Học Kì 1, Vở Bài Tập Toán Lớp 4

“Tổ phụ vương mày, đi bao thọ rồi new về?”. Đó là câu nói cửa miệng của ngoại mỗi lúc tôi về thăm. Câu nói dân gian nhưng nghe sao trung thành quá, thi vị quá. Ngoại vẫn tiếp tục hay mắng yêu tôi như thế, rồi xoa đầu, ôm tôi hôn lấy, hôn nhằm như thể sợ fan khác vẫn giành mất đứa cháu gái của bà…Ngoại cứ như con trẻ lại lúc tôi về quê nghỉ ngơi hè, ngoại luôn luôn miệng nói cười cùng tíu tít “khoe” các thành tích học của mình với những người dân hàng xóm, bóng giềng. Các lúc ấy, tôi thấy ánh lên trong đôi mắt ngoại sự từ bỏ hào và cả niềm hãnh diện…Điều đó là tôi cảm thấy vui xiết bao!!! Tôi tự nhủ với bản thân rằng càng phải cố gắng nhiều hơn nữa…

Nhưng mấy ai sống mãi mãi với thời gian? Ngoại vẫn xa tôi mãi mãi lúc tôi vừa lên cấp cho hai…Tôi như người mất hồn khi giỏi tin nước ngoài mất. Nước ngoài đi thiệt rồi sao? Không! ngoại chỉ ngủ thôi, một giấc ngủ dài để sống sau một đời giông bão. Ngoại đang đi đến cõi vĩnh hằng để trở thành bạt mạng trong tôi. Không thể ngoại, tôi thiếu tính một khu vực để dính víu, để tìm trong tương lai những bi đát vui trong cuộc sống. Rồi mai đây, ai sẽ là người chờ đón tôi, đỡ nâng tôi trước phần đa va chạm, vấp ngã trong đời? “Ngoại ơi! sao nước ngoài vội ra đi khi bé chưa thể đền đáp công ơn dưỡng dục, dạy dỗ của ngoại…”.


Dù bà ngoại đã hết hiện diện kề bên tôi tuy thế tôi tin chắn chắn rằng, nơi đâu đó, ngoại vẫn đã dõi theo từng bước đi tôi. Tôi tự nhủ với mình cần sống thật tốt, học tập thật giỏi để mãi là niềm từ bỏ hào của ngoại. Xin mượn lời một bài xích hát để nói cầm cố tấm lòng con:“Giờ đây con khôn lớn/ Bà biền biệt trời xa/ tua đời đâm nhức buốt/ Biết về đâu tìm kiếm bà/ Bà nước ngoài ơi, bà ngoại/ Trọn đời thương nhớ Người/ trong thâm tâm hồn thơ dại/ Mãi bóng hình nước ngoài tôi”…