BỮA ẤY MƯA XUÂN PHƠI PHỚI BAY

     



Bạn đang xem: Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay

Thể thơ: Thơ new bảy chữThời kỳ: hiện nay đại10 bài trả lời: 8 thảo luận, 2 bình luận39 fan thích: Thichanlac, xuanvien, Don Thảo, Phụng vũ cửu thiên, trankjmnhung, Thanh Ngọc, hiep2002, ĐỖ HOÀNG, Koneko, olivekat112, dõuan988, hang1012, Giản Quốc Hưng, inmao, hoctrotruonghuyen, Spring custardapple, ledinhquynh, muasaoxa, maihuongqth, NanLan, ugly witch, tiểu Anh, Tương bốn Vũ, heo_dat, _whisky_, casear, sniper284, Nguoicuatudo, nhokkira, Anh Danh, Tấn Châu, Hiếu Long, Vũ táo bạo Quang, Tiếu Nặc, Phuong Linh, hs_tuna, Vũ Minh Quyền, Minh Cao, Việt HươngTừ khoá: tình yêu (919) phụ nữ (188) đổ vỡ (90) thơ phổ nhạc (618) lỡ hứa hẹn (16)
- Hát ru ông chồng những đêm khó ngủ (Xuân Quỳnh)- Vĩnh biệt người yêu dấu (Nguyễn Thanh Bình)- Ta trả đến em mười sáu tuổi (Nguyễn Sĩ Đại)- Huế bi thương chi (Hoàng Xuân Sơn)- Lấy ck làm lẽ khỏi lo (Khuyết danh Việt Nam)
*

Em là đàn bà trong khung cửiDệt lụa xung quanh năm với bà mẹ già.Lòng trẻ em còn như cây lụa trắng,Mẹ già chưa cung cấp chợ buôn bản xa.Bữa ấy mưa xuân phơi chim cút bay,Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy.Hội chèo làng Đặng đi ngang ngõ,Mẹ bảo: buôn bản Đoài hát buổi tối nay.Lòng thấy giăng tơ một mối tình.Em chấm dứt thoi lại giữa tay xinh.Hình như hai má em bừng đỏ,Có lẽ là em nghĩ đến anh.Bốn bên hàng xóm vẫn lên đèn,Em ngửa bàn tay trước mái hiên.Mưa ngấm bàn tay từng chấm lạnh,Thế như thế nào anh ấy chẳng lịch sự xem.Em xin phép mẹ vội xoàn đi,Mẹ bảo: xem về kể chị em nghe.Mưa nhỏ nên em ko ướt áo,Thôn Đoài cách tất cả một thôi đê.Thôn Đoài vào đám hát thâu đêm,Em mải kiếm tìm anh chả thiết xem.Chắc hẳn tối nay con đường cửi lạnh,Thoi ngà nằm nhớ ngón tay em.Chờ mãi anh quý phái anh chả sang,Thế nhưng hôm nọ hát bên làng.Năm tao bảy tuyết anh hò hẹn,Để cả ngày xuân cũng bẽ bàng.Mình em lầm lụi trên phố về,Có ngắn gì đâu môt dải đê!Áo mỏng mảnh che đầu, mưa nặng hạt,Lạnh lùng em tủi với đêm khuya.Em giận hờn anh cho đến sáng,Hôm sau bà mẹ hỏi hát trò gì.“- Thưa u họ hát...” Rồi em thấyNước mắt tràn ra, em ngoảnh đi. *Bữa ấy mưa xuân vẫn ngại bay,Hoa xoan đã chín mềm dưới chân giày.Hội chèo làng Đặng về ngang ngõ,Mẹ bảo mùa xuân đã cạn ngày.Anh ạ! ngày xuân đã cạn ngày!Bao giờ đồng hồ em mới gặp anh đây?Bao giờ Hội Đặng đi ngang ngõ,Để người mẹ em rằng hát về tối nay?


Xếp theo: Ngày gửiMới cập nhật


Xem thêm: Top 5 Bài Văn Tả Cảnh Hồ Gươm Vào Một Buổi Sáng, Tả Cảnh Hồ Gươm Hay Chọn Lọc (11 Mẫu)

Trang một trong những tổng số 1 trang (10 bài bác trả lời)<1>



mưa xuân

Bài thơ diễn tả tâm trạng của người con gái thôn quê thật hay. Nỗi niềm chờ đón rồi bế tắc đươc diễn tả rất tự nhiên và thoải mái như thể nhà thơ (khi đó 18 tuổi) đã hiểu rõ sâu xa tình cảnh của người con gái ấy như chính mình. Hình ảnh mưa xuân, hoa xoan vừa trữ tình vừa vấn vương khiến ai đọc bài bác thơ cũng không quên được.




Xem thêm: Tình Huống Truyện Chữ Người Tử Tù, Xác Định Tình Huống Truyện Trong Chữ Người Tử Tù


Không biết Nguyễn Bính đã chọn Mưa xuân tốt Mưa xuân đã chọn Nguyễn Bính mà mang đến tận sau này, ông vẫn bị làn mưa mơ hồ đến huyền hoặc ấy hút hồn. Nó vẫn chấm xuống hồn thơ nhạy cảm của ông mọi chấm lạnh để mỗi thoáng rung mình của điệu hồn kia rất nhiều ngân lên hầu như ánh thơ mưa: “Tà tà mưa bụi rắc thưa thưa / Lá ngửa lòng tay hoa đón mưa... Xã bên không khô thoáng giọng chuông mờ / Chiều xuân lưu luyến không đành hết / lơ lửng mù sương phảng phất mưa.” gồm còn mảnh hồn thi nhân làm sao cảm nghe được dòng điệu hồn mong manh của mưa xuân trong lửng lơ mù sương phảng phất mưa huyền hồ nước đến nỗ lực nữa không? Duyên mưa tê cơ hồ nước chỉ trao cho chính mình Nguyễn Bính - một hồn thơ thuần Việt thuần Quê.Nhưng đó là nhìn mãi về sau. Còn bây giờ hãy về lại với cô bé trong form cửi. Còn điều gì khác oái oăm hơn thế không, dòng duyên mưa nhập vào thi sĩ lại tiêu diệt mối mọt từ chủ yếu nỗi tủi duyên của thiếu nữ đó? phần nhiều hạt mưa đầu xuân, những cảm xúc luyến ái đầu lòng, đều mơ mộng chớm hé về cuộc hò hẹn đầu đời đã gặp gỡ sự phụ phàng đầu tiên... Lại đó là những ngành ngọn sầu tủi của trong những bài thơ đầu tay. Cái đầu tay ban đầu ấy đã tạo sự Nguyễn Bính rồi. Nếu lọc bài Nguyễn Bính nhất, hẳn tôi sẽ chọn Mưa xuân. Tương tư cũng hay nhưng lại phần khéo ko ít. Lỡ bước sang ngang réo rắt tuy nhiên đã nghiêng các về phần thuận tiện của ngòi cây bút này, thảm kịch lỡ làng trong số ấy đã ngả màu sắc cải lương. Còn Mưa xuân không thế. Thẩm mỹ không thể ko cần tới sự khéo léo. Thì loại khéo léo quan trọng của một ngòi cây bút trong Mưa xuân không tới mức thừa đà. Nghệ thuật luôn luôn phải có ngọn nguồn cảm xúc sâu nặng chân thành. Thì Mưa xuân vẫn tốt nhất một bầu chân cảm. Cho đến nay, phần lớn giọt mưa xuân sầu tủi từng làm cho ướt rét mướt nỗi lòng kẻ phát âm thơ hồi đầu vậy kỉ, vẫn tiếp tục làm đụng lòng những ai đó đã từng bị lỗi hứa hẹn trong tình đầu, làm xao xuyến những ai được hưởng chiếc thần tiên ban đầu của cuộc hứa hẹn đầu đời, và vẫn luôn luôn đánh động trọng điểm can mọi ý trung nhân đang ấp ủ khát khao luyến ái. Theo cách của Thánh Thán, thì ở chỗ này cái khéo ko át mất thiên chân, còn thiên chân đã được sự khôn khéo nâng lên thành hàm súc. Chẳng đề nghị Nguyễn Bính vẫn chín tức thì từ giờ thơ đầu lòng kia sao?*Nghiên cứu giúp Nguyễn Bính tôi thấy thơ ông nổi lên nhị giọng điệu trữ tình: than phiền và đùa ghẹo. Cả hai đều phải có ngọn nguồn từ ca dao dân ca: nếu kêu than có nơi bắt đầu từ tiếng hát than thân, thì đùa ghẹo có cội rễ từ hát giao duyên. Ta vẫn thấy điều hơn fan ở Nguyễn Bính là Hồn quê. Thì giọng điệu này đó là hiện thân ví dụ nhất mà lại cũng tuyệt diệu nhất của hồn quê đó. Nói một cách khác, giọng điệu này đó là Cái hồn tê được điệu thức hoá. Trong thơ của nam giới “thi sĩ của yêu đương yêu” này, kêu than là bao trùm, nghịch ghẹo chỉ cườm vào mạch thở than như một dung nhan điệu điểm xuyết. Đã thở than thì không thể không có được ngành ngọn - ấy là một trong những sự kiện khủng hoảng nào đó. ở đấng mày râu thi sĩ “giời đày làm cho thơ” này, thường xuyên chỉ là đông đảo sự éo le của duyên cùng phận. Đã thở than thì chẳng thể không nhắc lể dòng sự ấy cho tất cả những người nghe cảm thông, cấp thiết không than vãn những khúc nôi nặng đè cho tất cả những người nghe chia sẻ. Vì thế Cái Tôi trữ tình của Nguyễn Bính là dòng tôi lỡ dở, và nó thường chỉ ra để nhưng kể lể than vãn. Cũng bởi vậy hạt nhân của mỗi bài bác thơ Nguyễn Bính lúc nào cũng là một cái sự nào đó, được ra mắt thành một cái cốt truyện ở một mức làm sao đó. Điều này tạo nên sự chất từ sự thấm đẫm vào thơ ông. Với bởi tất cả những điều ấy mà nền dư âm của các tiếng thơ Nguyễn Bính số đông là các vang vọng của một lời đề cập lể sự tình. Nét phong cách này bên cạnh đó đã chín tức thì từ Mưa xuân.Sự sinh sống Mưa xuân là chiếc lần bị lỗi hẹn ngay trong cuộc hò hẹn đầu đời của một cô nàng chân quê. Nó là một trong những sự phụ phàng. Một lỡ làng. Một tổn thương. Người trong cuộc cũng giống như ngoài cuộc hoàn toàn có thể kể khá rành: Chuyện xẩy ra ở một xã Đặng nào đó nơi xứ Bắc. Cô nàng Thôn Đông lần đầu hẹn hò tìm nhau với con trai trai làng Đoài trong đêm hát chèo của làng. Cô đã xốn xang chờ chờ, đang bươn bẫy đến nơi hẹn, đã hoảng sợ hồi vỏ hộp ngóng tìm... Dẫu vậy cuối cùng, nam giới trai tê đã xem nhẹ lời hẹn. Đến tận cơ hội hội chèo chảy đám, vẫn ko thấy bóng đâu. Cô nàng một mình trở về dưới mưa tối trong nỗi sầu tủi rất lòng... Có thể nói, đó là mẫu cốt truyện. Nó làm cho nên cấu tạo tự sự cho thi phẩm. Chiếc khéo của Nguyễn Bính là vẫn nhập vai vào cô bé để câu chuyện kia thành một thứ tự truyện. Với cũng chính vì thế mà lời tự kể, từ bỏ sự tê có cơ hội để thấm đẫm màu sắc tự tình, bốn vãn một phương pháp tự nhiên. Vừa tái hiện tại sự, vừa phổ vào mỗi một tình tiết của sự một sắc đẹp điệu chổ chính giữa tình, buộc phải mạch thơ thực hiện vừa là vận động của việc vừa là dịch chuyển của tình. Tình phổ vào Sự có thể làm cho sự thăng hoa, nghĩa là mẩu chuyện được cải thiện hơn sống tính truyền cảm. Tuy nhiên, mạch sự - tình lóng lánh kia giỏi lắm cũng chỉ có tác dụng cho mẩu truyện thành một truyện thơ lâm li thôi. Nghĩa là khó rất có thể thành một bài xích thơ trữ tình. Mưa xuân đang trở thành chính nó là bởi một lí vì khác.Bởi... Mưa xuân vậy!*Chẳng nhẽ lại xác định đây cần là mưa xuân chứ không cần thể là 1 trong những thứ mưa làm sao khác. Tuy nhiên không ý thức bởi vậy thì ko thể thâm nhập được vào chiều sâu của thi tứ. Nó là đầu mùa, là đầu năm, là tơ vương đầu tiên, tình yêu đầu tiên, cuộc hò hứa hẹn đầu tiên... Bởi thế chỉ hoàn toàn có thể là mưa xuân. Tạo nên sự một bài thơ trữ tình bắt buộc không nói tới vai trò của cấu tứ. Mưa xuân hiện hữu ở đây đó là để đảm nhiệm vai trò này. Hồ hết sự tình bắt đầu từ đó. Bài thơ bao gồm sự phân định tách biệt và cũng tự nhiên của hai không gian: size cửi cùng cuộc đời. Kẻ phân tách rẽ hai không khí này chính là... Mưa xuân. Đây là quãng đời lúc mưa xuân không đến:Em là con gái trong khung cửiDệt lụa quanh năm với bà bầu giàLòng trẻ con còn như cây lụa trắngMẹ già chưa bán chợ làng mạc xaNó new êm đềm và dễ thương làm sao! không hẳn chốn khuê chống gìn giữ những tiểu thư bởi lễ giáo. Khung cửi cơ là cả một thế giới riêng. Mấy chữ “trong form cửi” đâu chỉ có vẽ ra một không gian, mấy chữ “dệt lụa xung quanh năm” cũng đâu chỉ có xác định vòng thời gian hợp đề xuất cái trái đất lao động. Hơn nữa là quả đât bình yên. Và đáng nói hơn, kia là quả đât con gái. Cùng với chữ “con gái” tự nhiên mà kiêu hãnh, là chữ “trong” đầy ý nhị, như giấu trong các số ấy cả một lời phô kín đáo về dòng chất “con gái” nhà lành thuần khiết của mình. Người người mẹ thôn dân đã gìn giữ con gái yêu bởi lao rượu cồn chân quê và tình mẫu mã tử thuần phác. Từ trong size cửi ấy em thầm mập lên. Bởi chính cách địa chỉ của bạn canh cửi, số đông lời quê, lời thanh nữ tự thuật tại đây giản phác hoạ thôi mà không thiếu thốn tự hào: Lòng con trẻ còn như cây lụa trắng, chị em già chưa cung cấp chợ làng mạc xa. Trong rứa giới phụ nữ đó, em toàn diện một lòng con trẻ trinh bạch tinh khôi, một hồn thơm phong nhuỵ.Thế rồi, mưa xuân đến.Mưa xuân không chỉ giăng tơ mang lại trời đất. Mưa xuân còn giăng tơ vào cả hồn người. Mưa xuân vẫn gieo vào lòng em số đông luyến ái thứ nhất hay hạt mầm vốn phong kín trong lớp vỏ êm ả thời thơ trẻ, gặp mưa xuân chợt xốn xang bóc vỏ? cùng điều kì diệu vẫn diễn ra: hồ hết hạt mưa xuân đầu tiên đã thầm biến đổi cô nhỏ nhắn thành cô gái. Trường đoản cú trong form cửi em đang bước ra phía bên ngoài trời xuân của cuộc sống theo tiếng call của mưa xuân. Vớ cả bước đầu từ Bữa ấy. Nó là mẫu mốc của một đời người. Dòng mốc chỉ 1 mình em biết. Có tương lai và trớ trêu. Vừa new từ giã size cửi an toàn của tuổi nhỏ, chớm bước ra giữa đời, em đã gặp ngay tua dây oan trái của tình duyên. Trong khi bên ngoại trừ khung cửi tê là bể khổ mà lại em nào giỏi biết. Còn chưa kịp nếm Ngọt ngào, đang liền ngấm Đắng cay. Hạnh phúc vừa nhen lên, Khổ đau sẽ giáng xuống. Tình chửa Sánh đôi đang vội Lỡ làng... Toàn bộ đều trong một bữa ấy. Điều này ra quyết định đến mẫu mã cấu tứ đối xứng gập song của thi phẩm.*Đúng là Nguyễn Bính sẽ lập tức biến hóa thi sĩ của mưa xuân ngay lập tức từ những nét bút đầu tiên:Bữa ấy mưa xuân phơi chim cút bayHoa xoan lớp lớp rụng vơi đầyChỉ với hai câu mà lại đã thâu có được cả đất trời xuân khu vực thôn dã. Ấy là buổi trời khu đất dậy thì xuân. Cả trời mưa vết mờ do bụi và lớp lớp hoa xoan phần đông phơi cun cút dậy thì. Dự cảm luyến ái làm nức xuân tâm từng nào thì ngoài ra cũng hồi hộp ngay ngáy bấy nhiêu. Có lẽ rằng chỉ 1 mình em biết rằng đất trời cơ đang với trong nó niềm xốn xang thiếu nữ!Nguyễn Bính đã xe quyện cả tơ trời với tơ lòng trong cùng một tiếng “giăng tơ” rất thoải mái và tự nhiên của bạn dệt lụa. Bằng cách ấy, mưa xuân cũng giăng mắc vào khung-cửi-lòng đông đảo sợi tơ thứ nhất cho một tấm tình:Lòng thấy giăng tơ một mối tìnhEm chấm dứt thoi lại thân tay xinhHình như nhì má em bừng đỏCó lẽ là em nghĩ mang lại anh.Đúng là hai chữ “hình như” và “có lẽ” đầy xa xôi ý nhị rất phù hợp với giọng ngập ngừng khi giãi bày xúc cảm luyến ái theo lối chân quê. Tức là Nguyễn Bính đã sử dụng lời quê để biểu hiện duyên quê <1>. Cái dáng vẻ e ấp của một thanh nữ khi tình chớm mang đến đã theo đó mà in nhẵn vào lời thơ. Nó cũng là một sắc thái trêu chòng hơi phổ biến tạo nên sự sắc điệu đùa ghẹo rất quen thuộc của giọng thơ Nguyễn Bính. Và, có qui cơ chế nào đây, mà lại sắc trắng lại rất có thể hoá thành sắc đỏ? Có. Qui mức sử dụng ấy mang tên là... Yêu. Tác nhân ấy mang tên là... Anh. Cùng với mưa xuân, hình láng anh đã lao vào lòng em, và vậy là nhan sắc trắng tự dưng dậy lên thành sắc đỏ. Từ “Lòng trẻ em còn như cây lụa trắng” mang lại “Hình như hai má em bừng đỏ”, hành trình dài ấy tất cả xa đâu, mà lại cô nhỏ bé thơ ngây vẫn hoá thành cô nàng e lệ. Làm thế nào còn rất có thể yên định trong form cửi được nữa! Em bèn xong tay thoi dệt tấm lụa thơ trẻ cuối cùng trong size cửi để bước ra ngày xuân tự mình có tác dụng một con thoi cơ mà dệt tấm tình đầu.Ngòi bút tả ái tình vốn không thể thiếu những ý nhị tình tứ. Tả dạng luyến ái ban sơ lại càng yêu cầu hơn bao giờ. Mà vấn đề này ngòi cây bút Nguyễn Bính bắt đầu dồi dào làm sao. Gồm có câu ý nhị đến kì diệu:Bốn mặt hàng xóm đã lên đènEm ngửa bàn tay trước mái hiênMưa chấm bàn tay từng chấm lạnhThế làm sao anh ấy chẳng sang xem!Thi sĩ sẽ hoá thân vào cô gái để có tác dụng sống dậy loại hân hoan lúc đèn lên đêm xuống, cả cái phương pháp xem mưa bằng ngửa lòng tay thật chân quê. Nhất là phần đa chấm mưa chấm xuống làn da đầy mẫn cảm. Số đông chấm giá ấy đâu chỉ là dấu hiệu của mưa nhẹ hạt. Nó còn như lời rỉ tai mời mọc của mưa xuân. Hầu hết chấm lạnh lan truyền theo một cách bí mật nào kia qua làn da thanh nữ mà nó hoá thành một ước mong thầm kín, hơn là một trong đoan chắc đến hơn cả tin: “Mưa chấm bàn tay từng chấm rét mướt / ráng nào anh ấy chẳng sang xem!” bởi vì cũng là cái rét cả thôi, nhưng cảm hứng lạnh chốc nữa (“Chắc hẳn tối nay giường cửi lạnh”) thì nhắc đến nỗi lẻ loi của nhỏ thoi thiếu hụt hơi nóng ngón tay em (“Thoi ngà nằm nhớ ngón tay em”), còn lúc này từng chấm lạnh lẽo ấy lại xui em nhớ ước ao anh. Bao gồm một vầng nóng đâu phía trên ở bên kia từng chấm giá buốt này. Và cầm là em tất tả đi. Khác nào một bé thoi dưới muôn nghìn tua tơ mưa mong dệt phải tấm tình ấy.*Cũng bắt đầu từ đây lộ dần ra cái kiểu cấu tứ đối xứng gập đôi. Về căn bạn dạng cả bài bác thơ từ nó đã tạo ra hai phần cân nặng xứng. Trục đối xứng nghỉ ngơi đây bên cạnh đó đặt trong dòng tiếng than trách hờn tủi: Để cả ngày xuân cũng nhỡ nhàng! - mẫu tiếng than tức tưởi đựng lên như rạch đôi, gập song cả bài bác thơ. Phần trước diễn tả tâm trạng “xăm xăm băng nẻo”,“đánh con đường tìm hoa” <2> của cô ấy gái. Phần sau là chổ chính giữa trạng tủi phận tủi duyên. Trường hợp nửa trên hoàn toàn có thể ví như dương phiên bản - đầy tia nắng và khá ấm, thì nửa sau chính là âm bản - đầy lãnh đạm và tối tăm. Và một cảnh trí ấy, cùng hầu hết sự thiết bị ấy, diện mạo trước sau đã trọn vẹn tương phản. Trước: “Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay - Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy” sao mà lại xốn xang; sau: “Bữa ấy mưa xuân vẫn ngại cất cánh - Hoa xoan đã nát dưới chân giày” sao mà lại ê chề (Ngại bay chưa hẳn là tạnh mưa nhưng đã gửi thành “mưa nặng hạt”, nạm là mưa cất cánh đã hoá mưa rơi, trên đoạn đường về canh chầy ấy, mưa xuân trong khi đã hoá thành mưa ngâu rồi - mưa hò hứa sum vầy đã thành mưa lỗi hẹn biện pháp chia). Trước: “Hội chèo buôn bản Đặng đi ngang ngõ”, chị em như vô tình truyền tai bảo một cơ hội; sau: “Hội chèo xóm Đặng về ngang ngõ”, bà mẹ có vô tình không mà như than nuối tiếc một cơ duyên - “Mẹ bảo: “Mùa xuân sẽ cạn ngày”. Trước: nôn nả đi; sau: lầm lụi về. Trước: “Mưa bụi đề nghị em ko ướt áo”; sau: “áo mỏng dính che đầu mưa nặng nề hạt”. Trước: “Thôn Đoài cách tất cả một thôi đê”; sau: “Có ngắn gì đâu một dải đê” v.v... Kẻ nỡ trở nên cả quả đât mưa xuân từ bỏ dương phiên bản thành âm bạn dạng chính là việc lỗi hứa phụ phàng. Lỗi hẹn với em, lỗi hứa với mùa xuân - “Để cả mùa xuân cũng nhỡ nhàng”.Mưa xuân mang đến như xe pháo duyên với bao hảo ý, thế rồi mưa xuân cũng bị phụ phàng, cũng thành một nạn nhân. Duy nhất lần lỗi hẹn mà uổng cả một ngày xuân - mùa xuân đã cạn ngày chứ đâu phải ngày xuân đang cạn rồi! không chỉ có là cuộc hẹn của một ngày xuân, mà của tất cả một thì xuân, thậm chí, cuộc hứa của một đời người. Khoảng cách giữa em cùng anh, hiện giờ không còn thống kê được bởi một thôi đê thân thôn Đoài với xóm Đông nữa rồi. Lúc này giữa anh cùng em là vời vợi xuân qua. Một cuộc hẹn không thành, một cơ duyên như dài lâu trôi đi. Mưa xuân đến cho tình đâm chồi, cơ mà chồi mầm vừa bắt đầu nhú lên sự phụ phàng cơ hồ đã làm thui chột. Phơi tếch xốn xang mau lẹ thành ê chề ngán nản! Tấm tình em định dệt, than ôi, đang thành lụa ướt, lụa tướp, lụa lỡ làng! nhỏ thoi xăm xăm băng trên form cửi ngày xuân ấy đang chẳng được đáp đền.Thế là, một chiếc gì đang vĩnh viễn mất đi với làn mưa xuân bữa ấy. Sự vô tình bắt buộc là vô tội. Tổn thương đầu tiên này hẳn đang còn lưu giữ mãi qua gần như xuân sau. ấy thay mà hiền đức thay, tuyệt là dại dột thay, cô gái trong khi đã tha lắp thêm cả. Cùng vẫn khát khao mong đợi mang đến xuân sau: Anh ạ mùa xuân đã cạn ngày - khi nào em mới chạm mặt anh trên đây - khi nào hội Đặng đi ngang ngõ - Để chị em em rằng: hát về tối nay? Thật đáng yêu mà cũng thật xứng đáng thương gồm phải ko bạn? Từ cuộc đời về lại form cửi, gần như chuyện thiết yếu còn như cũ. Nạm giới đàn bà vẫn còn, nhưng thế giới bình yên vẫn mất. Lòng trinh khi sẽ biết xôn xao thì còn rất có thể về lại thơ ngây được không? hoàn toàn có thể năm sau xuân đến, mưa xuân gồm về, thì chồi xuân nay làm cho sao còn tồn tại lại cái háo hức tinh khôi thần tiên ấy nữa.Bài thơ khép lại một lỡ làng. Nhưng thảm kịch lỡ buôn bản vẫn sẵn ngóng thi sĩ bên trên cả mười hai bến nước của một đời thơ.Và tôi dĩ nhiên rằng, mãi sau này nữa, mỗi lần đọc, Mưa xuân sẽ vẫn tiếp tục rơi xuống lòng ta rất nhiều chấm giá buốt như ngày nào.