Bài thơ “mời trầu” hay truyện tình giả tưởng của hồ xuân hương

     

Mời bạn đọc xem thêm nội dung bài bác giảng bài thơ “Mời trầu” (Hồ Xuân Hương) trong cuốn sách “Những bài giảng văn chọn lọc” vì chưng GS. Lê Trí Viễn biên soạn. Muốn rằng trên đây sẽ là một trong tài liệu tìm hiểu thêm hữu ích dành riêng cho sinh viên, học viên và những người dân làm công tác đào tạo và giảng dạy văn học.

Bạn đang xem: Bài thơ “mời trầu” hay truyện tình giả tưởng của hồ xuân hương

MỜI TRẦU

HỒ XUÂN HƯƠNG

trái cau nho nhỏ tuổi miếng trầu hôi


Này của Xuân Hương bắt đầu quệt rồi

có phải duyên nhau thì thắm lại

Đừng xanh như lá bạc tình như vôi

1. Về đái sử hồ Xuân Hương, tới nay mới biết chắc chắn đôi điều. Quê buôn bản Quỳnh Đôi, thị trấn Quỳnh Lưu, tỉnh giấc Nghệ An. Sinh ở khu đất Bắc. Thân phụ mất, ngơi nghỉ với mẹ, trên Thăng Long. Công ty nghèo, bà mẹ già. Học tốt nhưng ko được nhiều. Tài giỏi lớn về thơ, cả Nôm lẫn Hán. Cuộc sống không vui. Bạn bè đông, nhiều phần là trí thức đỗ đạt, làm cho quan. Là vk thiếp nai lưng Phúc Hiển, quan tiền đầu tỉnh giấc An Quảng (Quảng Ninh). Còn rước lẽ Tổng cốc và Tri phủ Vĩnh Tường là theo lời thơ của nữ giới sĩ với lời truyền thọ nay. Tiếp xúc rộng. Đi đây đi đó nhiều. Thơ Xuân Hương không hề được in ra hồi cô bé sĩ còn sống. Đầu rứa kỷ mới được tập họp lại theo lời truyền và xuất bạn dạng thành Xuân hương thơm thi tập (thơ Nôm). Thơ Hán thì tất cả tập giữ Hương ký kết đã sưu tầm được nhưng không công bố. Thơ Xuân hương thơm vào nhiều loại tài tình số một. Bốn tưởng khôn cùng tiến bộ, thẩm mỹ và nghệ thuật khó bì. Tự tình thì ngấm thìa, đả kích lũ ách thống trị giả nhân trả nghĩa thì không chút thương tiếc, bênh vực bà bầu thì cảm thương như thiết yếu mình. Là bên thơ lớn thời điểm cuối thế kỷ XVIII đầu thế kỷ XIX.

2. Mời trầu là mẫu tựa đề do những người sưu tập để chứ không phải là của Xuân Hương, cũng như hầu không còn thơ Nôm của nàng sĩ. Hoàn cảnh ra đời cũng chẳng biết chính xác. Cả đến thiếu nữ sĩ sinh năm nào, mất năm nào, đến nay hãy còn sẽ tìm. Đành cầu đoán vậy. Không thể làm như một nhà nghiên cứu hồi vào đầu thế kỷ này, cứ mỗi bài xích thơ Nôm của thiếu phụ sĩ thì bịa đưa ra một câu chuyện, coi như tất cả thật rồi trường đoản cú đó đàm đạo về thơ. Giải pháp làm ấy của tác giả Giai nhân di mặc, ông Nguyễn Hữu Tiến, ko được xem là khoa học. Nhưng cầu đoán thì chỉ được phép coi như trả thuyết. Cứ nội dung bài bác thơ, thì cò nhiều tài năng bài thơ đề nghị được chế tác – có khi là tịch thượng, nghĩa là ngay lập tức trên bữa tiệc, trên chiếu rượu, tức thì, theo phong thái thi gia rứa hạng xa xưa thường siêu mẫn tiệp “bảy cách thành thơ” (thất cỗ thành thi) trong trường hợp tất cả khách tới chơi và người chủ sở hữu đang có tâm sự, nhân đó người chủ mới mượn chuyện mời trầu, chuyện miếng trầu mà gửi chút ước hy vọng gắn bó nhưng xem chừng đầy e dè, lúng túng pha vị chua chát. Bài xích thơ bao gồm dáng dấp một bài thơ ứng khẩu, ngạc nhiên lại đầy trung khu trạng.

3. Nối chuyện mời trầu giờ nghe đang xưa lắm. Đối với lứa tuổi trẻ ngày nay, nói đến trầu cau may sinh sống Truyện trầu cau, sinh sống vài câu tục ngữ, ca dao, nhiều loại “miếng trầu là đầu câu chuyện”, “gặp đây gồm một miếng trầu, không ăn cầm lấy lẫn nhau bằng lòng” hoặc “Có trầu nhưng chẳng tất cả cau, làm thế nào cho đỏ môi nhau thì làm”… hay ở câu thơ Nguyễn Khuyến “Đầu trò tiếp khách, trầu không có” rõ nhất chắc hẳn rằng là sống lễ cưới hỏi. Nhưng xa xưa miếng trầu là 1 trong những tập tục, một lễ thức quan trọng. Tới cửa ngõ quan, mâm lễ đề xuất cò trầu rượu, nghĩa là gồm cau, gồm trầu, tất cả rượu trước đã, còn gì nữa thì tuỳ. Cúng các cụ ngày kỵ ngày giỗ, bàn thờ tổ tiên có cơi trầu bên chén bát nước, cây hương. Trình làng, trình họ cũng mâm trầu, cau, rượu. Tiếp khách đầu tiên là miếng trầu. Trai gái chạm chán nhau, đem miếng trầu mở chuyện, rồi mang đến một cách nào kia thì bao gồm chuyện “bỏ trầu”. Dông nhiều năm một tí như vậy không phải là lắp thêm “vòng vo” nhưng để thấy cực hiếm miếng trầu trong cuộc sống thuở xưa và chiếc cầu trường tác động nó hoàn toàn có thể khơi lên là rộng với sâu.

Miếng trầu lấn sân vào văn chương nhiều nhất, tuyệt nhất chắc rằng là trong trái đất tình yêu. Mời trầu của Xuân hương thơm cũng vào cõi ấy.

Mời khách, vậy nhiên. Nhưng là khách hàng nào? khách hàng mình trọng, bản thân quý? Đây là hạng khách như thế nào, cần thiết nào là hạng khách hàng qua đường. Xuân hương mời như thế nào?

Quả cau nho nhỏ, miếng trầu hôi

Này của Xuân Hương new quệt rồi.

bên trên kia bao gồm nói thơ này ra vẻ thơ “làm ngay”, thơ “xuất khẩu” (xuất khẩu thành thi), thì đúng như vậy thật. Lời lẽ siêu tự nhiên, quan sát vật, nhìn việc là ra thơ. Giọng điệu vô cùng khiêm nhường: nói hạ mình thì khá quá, biết bản thân thì đúng hơn, biết thực trạng mình – chốc nữa ta đang nói là thân phận mình. Cau thì nho bé dại (chứ không phải là nhỏ), nghe nhã nhặn và định kỳ sự. Xẻ tư là đẹp: hai người, trò chuyện lâu thì mỗi mặt hai miếng. Bổ sáu thì quá, cau khổng lồ rồi. Trầu là trầu hôi, đồ vật trầu xoàng xĩnh xĩnh (chứ chưa hẳn thứ trầu mùi hương hôi, mùi gắt, vào Nam hotline là trầu trâu, trầu dầu, còn trầu nặng mùi cay và thơm là trầu hương, trầu quế). Rất có thể nào giọng điệu ấy là hình dạng nói khiêm sệt khách sáo: tiệc nạp năng lượng linh đình mà lại cứ bảo là bữa ăn nhạt? Không loại trừ lời mời theo thói thường có pha chút khách sáo, dẫu vậy tin sống giọng điệu thì thật, và cũng hợp với cảnh nhà đất của nữ sĩ, lúc phụ nữ sĩ sống với chị em già trên Khán Xuân, gần hồ tây nhà ông chúng ta Tổn Phong Thị đã chứng kiến và thuật lại trong bài bác Tựa lưu giữ Hương ký. Vả, trong thơ mình, Xuân Hương luôn chân thật, thiệt với thực tế và thật với nghệ thuật. Mời trầu nắm là thật tình: mấy miếng cau từ một quả cau nho nhỏ và nấy miếng trầu đã têm lại trường đoản cú lá trầu hôi.

Lại xưng tên mình và nhấn mạnh vấn đề thêm là của mình, của Xuân Hương với Xuân hương vừa quệt vôi têm trầu xong, bắt đầu quệt rồi, và đưa mời: Này của Xuân Hương. Có tín đồ bảo bí quyết xưng tên này tương đối lạ. Thời ấy, trọng bạn và khiêm mình người ta xưng “thiếp”, “thiếp tôi” (Thúy Kiều cũng xưng “Thiếp từ ngộ trở thành đến giờ”, “Dẽ mang đến thiếp buôn bán mình chuộc cha”). Xuân hương thơm cũng có lúc xưng Thiếp bén duyên chàng gồm thế thôi. Đến thời 1930 – 1945, khi con – người – cá – nhân được khẳng định, tín đồ ta new xưng tên lúc đối thoại mà lại cũng là tên một chữ : Lan, Tuyết v.v … Còn xưng cái brand name hai chữ thì ngày này mới thấy các nữ ca sĩ khi lên sảnh khấu. (Thuở xưa đàn ông cũng có lúc xưng tên mình giữa những trường hợp một mực dưới lễ phép đối với trên: “Bột tôi, tuổi tác trẻ em thơ, thân phận học trò” (Bột, tam xích đồng tử, độc nhất giới thư sinh… Lời Vươn Bột vào Đàng Vương các tụ). Ý nghĩa gì khi Xuân hương thơm tự xưng như vậy, có thể bàn mà lại nghe rõ là thật tình thân mật. Của Xuân mùi hương tức từ tay Xuân Hương vấp ngã cau têm trầu, trân trọng khách hàng lắm lắm chứ chưa hẳn ai không giống đâu.

cơ mà vừa new quệt vôi têm ngay, còn tươi roi rói, khách hàng tới bắt đầu bửa, mới rọc, new quệt, new têm, new bày ra đĩa, ra quả nhằm mời, nhằm tiếp. Xuân mùi hương quí trọng khách lắm khách ơi! trái cau, miếng trầu new là chất liệu. Của Xuân Hương mới quệt là sức lực lao động Xuân Hương, là bàn tay Xuân Hương, là tấm lòng Xuân Hương. Khách có biết mang lại không? Xin mời ăn uống đi rồi vẫn thấy cau nho nhỏ tuổi mà dẻo, trầu hôi với tươi, giòn, vôi quệt vừa không già ko non: khéo tay, khéo lòng nữa đấy. Ko nói là têm phong thái phượng nhưng ai cấm nghĩ đó là trầu cán phượng, ko thì cũng chính là miếng trầu vuông vức, gọn gàng, vừa miệng, nhai vào nghe ấm, nghe nồng, nghe thơm, môi đỏ và đầu chừng say say. Hoàng tử chú ý miếng trầu mà nhận ra vợ mình, khách có nhận thấy Xuân hương không?

bắt đầu là miếng trầu nhưng hình như đã thấm ân tình.

Xem thêm: Các Loại Vải Thường Dùng Trong May Mặc Lớp 6, Các Loại Vải Thường Dùng Trong May Mặc

Miếng trầu kia hợp lý chỉ là miếng trầu? cái của Xuân hương kia cũng chỉ cần miếng trầu cùng với công bửa cau, rọc trầu, quệt vôi, têm lại, cùng chỉ tất cả thế? Không, đó còn là cái khác, sâu xa, đặc biệt quan trọng bội phần hơn: sẽ là thân phận Xuân Hương, bé người, dòng thân, tấm lòng, tình cảnh. Nguyễn Hữu Tiến bảo cô bé sĩ khía cạnh rỗ huê mè (lấm chấm như hạt mè, phân tử vừng), Nguyễn Văn khô giòn cho con gái sĩ người cao lớn, khoẻ mạnh, đầy sức sống. Nhì vị chỉ bịa, chẳng căn cứ gì. Điều hoàn toàn có thể tin là từ con fan đến tình cảnh, bên ngoài, bên trong, Xuân Hương review mình chắc hẳn rằng cũng là một số loại quả cau nho nhỏ dại và miếng trầu hôi, với tí vôi cung ứng cho đủ cỗ cũng chỉ là quệt, đúng với lời dân gian hotline động tác ấy. Ko thấy thơ làm sao nói người vợ sĩ có nhan sắc. Tốn Phong Thị viết 21 bài thì thầm tình nghĩa giữa Xuân Hương cùng mình, tả cảnh vườn, cảnh nhà, cảnh phổ biến quanh, chỉ mệnh danh tấm lòng và tài năng, thương cảm tình cảnh của chủ nhân, chứ không tồn tại câu nào hơi hướng về dung nhan. Cảnh đơn vị thì thanh bạch, có những lúc khó khăn. Thân phận thì không rõ, làm bài xích thơ này là vào quãng như thế nào trong đời, sau khoản thời gian đã lỡ làng song phen chăng, hay thời đang còn rộng tay rộng lớn chân, khách hàng văn chương, khoa hoạn rộn rã trước cửa? Xuân hương thơm này rất đẹp không, nhiều không, tài cũng may đủ hầu đôi cha vần với bậc tài danh, hoàn cảnh thì xin miễn nói. Xuân hương thơm này chi bao gồm tấm lòng sẵn sàng chuẩn bị rộng mở, chuẩn bị sẵn sàng mời mọc, đón nhận. Xuân hương này luôn khao khát, luôn muốn chia sẻ…

*

Miếng trầu vẫn quệt vôi cùng têm rồi. Lòng này đang năm chờ bảy chờ. Ai là khách đó, biết lẫn nhau không?

Có buộc phải duyên nhau thì thắm lại

Dừng xanh như lả bạc bẽo như vôi.

Vẫn cứ mang miếng trầu nhưng nói.

Trầu nhai với cau – bao gồm cả vôi nữa, mà lại thường để ẩn dập với nhuyễn thì tạo ra sự một red color thấm, mùi hương thơm với cay khá nồng. Cau vỏ trắng, ruột tím nhạt, trầu xanh, vôi trắng ni đều mất tích trong red color tươi, một sự chuyển đổi kỳ diệu. Từ đó mà trầu cau trở thành biểu tượng của việc trai gái tái hợp, của vấn đề hôn nhân. Trai mặt Đoài gái bên Đông, cầm cố mà hợp nhau lại thành vk chồng, sống với nhau một đồi niềm hạnh phúc tình bên như fe lòng đẹp nhất như son. Lễ hỏi, lễ cưới của họ bước đầu bằng trầu cau. Ấy là mong chúc cho việc tác hòa hợp của họ giỏi đẹp, thấm tươi như trầu cùng vôi nhai cùng với cau, nhất mực ra nhưng mà đỏ ấm, do đó là tất yếu, là qui luật.

Đã là qui luật, và là qui cơ chế tự nhiên, thì làm cái gi có loại duyên xen vào đây? Duyên vốn là 1 khái niệm nhà Phật, nghĩa không đơn giản, nhưng lại vào nhân dân và đời sống hàn ngày, tốt nhất là trong nghành nghề tình yêu thương và vk chồng, thường thì người ta coi duyên là cái gì đấy do kiếp trước nhằm lại, làm cho trai gái cội là lạ lẫm biết nhưng ngẫu nhiên thế nào kia lại gặp gỡ nhau, vừa ý nhau, yêu thương nhau cùng thành bà xã thành chồng. Vậy duyên là cái bên ngoài giới tự nhiên, nó nằm trong phạm vi xóm hội. Vậy, trầu cau nhưng mà thắm lại thì chuyện gì phải có duyên nhau? Mạch thơ từ nhị câu 1, 2 chuyển xuống câu 3 này 1 đứt đoạn, khiêu vũ vọt. Đã duyên lại duyên nhau nghe rất bất thường về mặt ngữ pháp. đặc trưng hơn là dancing vọt vào nghĩa. Nói năng cho lời lẽ như thế thì dính dáng với trầu ca chỉ từ là tơ nhện, một ít hình thức. Rõ là nói đến người rõ không thể chạy chối gì nữa. Mạch thư lại được lặp lại, xuống dòng để tiếp xuống câu 4 một biện pháp tự nhiên:

Đừng xanh như lá bạc đãi như vôi.

Đích thị là khuyên nhủ người, mong muốn ở người. Chứ không đời nào bảo cùng với lá trầu xanh là mày chớ xanh? Bảo vôi white là mày đừng trắng? nhảy vọt cơ mà êm như ru. Vẫn luồn được dòng ẩn dụ, lách ngòi bút một tí là từ trang bị sang người, lẹo hai lại nhưng mà liên một, không lốt vết. Tài trí tuệ sáng tạo trong chữ nghĩa sống Xuân Hương, có chủ kiến gọi đó là tài sản xuất hoa không phải không căn cứ.

Mời tín đồ ta ăn uống trầu, bỗng dưng dưng nói đến duyên phái nam nữ, duyên vợ ông xã với nhau và, rộng một lời ước chúc, lời thơ hơi hám thăm dò, dè chừng. Dè chừng nhưng những muốn gửi gắm, ân tình, êm nhẹ. Đã nhún nhường cho thân phận mình, đã đưa cả con tín đồ mình ra mà đảm bảo cho sự chân thật, lại dám trộn lẫn người với bản thân trong một tự nhau (phải duyên nhau có nghĩa là phải duyên nên lứa cùng với nhau) cùng cầu mong muốn cho trầu phía trên cau kia hãy thắm lại, thì thân phận mình ra sao, khách kia là bạn nào, mang đến với mình trong thái độ nào, tâm nạm nào cũng rất có thể rõ ra.

Thân phận ấy chắc không thể ở thời mười tám song mươi, thời của đốp chát “Lại dày mang lại chị dạy làm thơ”, hy vọng sống đem vôi quét trả đền”, thời vui chơi tinh nghịch của lời vịnh “Cái giếng”, vịnh cảnh ”Đánh du”, của mừng ngày Tết, bảo “tạo hóa lỏng then”, “cho đàn bà đón xuân vào”… Thời ấy đang qua. Cũng chưa chắc hẳn Xuân Hương sẽ hay không lấy ai, cơ mà rõ là đã có không ít hứa hẹn của bậc này, vị nọ, tài ba danh giá cả, tuy nhiên rồi “mảnh tình san sẻ tỉ con con” cùng trước sau chỉ gồm “bảy nổi bố chìm với nước non”. Nhưng mà sức sống sinh hoạt Xuân Hương, người nào cũng biết, nó tất cả tầm độ lớn trời đất, nó chẳng lúc nào chịu ép mình trong khuôn khổ, trong chuẩn chỉnh mực xã hội phong kiến. Nó nhập vào đá thì đá thành đôi lứa “khối tình cọ mãi cùng với non sông”, biến đổi vào tranh thì tranh hóa tín đồ bằng xương giết mổ “nghìn năm còn mãi chiếc xuân xanh”, nó bắt con phố phải “thiên thẹo”, chạc cây phải “uốn éo”. Nó đòi hỏi chia sẻ, nó đem máu, lấy dao búa nhưng nguyện với lời thề thủy chung, sống chết một lời thề thời buổi này đọc tới còn nghe rợn: “Mái mây cắt nửa nguyền phu phát, Giọt tiết đầy hai bát tử sinh”. Vậy mà đáp lại, cuộc sống mới phụ bạc làm sao! những cuộc tình duyên với Tri phủ Vĩnh Tường, với Tổng Cốc, xưa nay nói đến sự xấu số trong đó đã nhiều, dù không biết gì mang lại đích xác quanh đó việc lệ thuộc vào là thơ bản thân Xuân Hương. Người chồng đích thực là trằn Phúc nhân hậu thì chết một phương pháp thảm khốc. Còn bao nhiêu kẻ khác lẹo nối thế nào mà Xuân Hương lại có những lời đậm đà mà lại giọng chân tình cần yếu nghi ngờ. Với Tốn Phong Thị: Duyên mang lại hay vì nợ đưa ra ru? (Gửi Tốn Phong Thị), với sơn Phủ: vắng tanh nhau mới biết tình nhau lắm (Hoạ đánh Phủ), cùng với Nguyễn Hầu người Tiên Điền: Chữ tình chốc đã cha năm vẹn (gửi Nguyễn Hầu), với ai đó nữa: tương lai lòng đàn ông như lời nữa, Dao búa nguyền xin luỵ mang lại mình (Lời thề). Ý tình đậm đà tuy thế thực tế bên cạnh đó chỉ đưa tới sự bất hạnh.

trong những khi đó thì người khách đến với Xuân Hương, được Xuân mùi hương mời trầu là ai đây? Một trong số những người trên đây, hoặc những ngài Cư Đình, Thạch Đình, Hiệp trấn sơn Nan Hạ, Chí Hiên… trong loạt người mang tên trong lưu Hương ký. Cứ lời thơ của Xuân hương thơm như mấy câu trên đây thì sự bất hạnh chắc không đến từ phía Xuân Hương nhưng từ các vị trí thức sản phẩm khoa thiến ấy. Bảo làm thế nào con người khao khát hiến dâng phân tách sớt, con người mà sức sinh sống như không hẳn của thời đại phong kiến – Nho giáo xay xác tàn nhẫn so với phụ nữ, con bạn ấy tin sinh sống lời ân tình của những bậc ngươi râu? Bất luận, ông khách đương có mặt là hạng nào, mặc dù ông tất cả đem hết biển hết non, không còn trời hết đất ra thề, Xuân hương thơm vẫn không tránh khỏi tâm trạng chim sợ hãi cây cong. Dân gian khuyên nhau lúc lỡ bước “Một lần mà lại tởn mang đến già, Đừng đi nước mặn mà hà ăn chân”. Huống gì con người trái tim hằng rực lửa ấy đã từng vấp bổ bao lần, trách sao ko thăm dò, tưởng chừng khi khách hàng hò hứa hẹn “Có phải duyên nhau thì thắm lại, Đừng xanh như lá bạc tình như vôi”. Bạn ơi! đề xuất duyên đề xuất kiếp với nhau thì hai chúng ta thành trầu thành cau với thắm thành đôi, còn không thì thôi, chứ đừng nay vui mai bỏ, đừng tất cả cái thói xanh lá, bạc vôi, Xuân hương thơm này vẫn sợ lắm rồi, khổ lắm rồi! Từng khổ yêu cầu tay sợ. Rồi ni sợ nên càng khổ: bạn ta mang đến với bản thân đó, nghi ngờ là phải, nhưng nghi hoặc để bạn ta đi thì mình càng khổ. đến nên, thăm dò, dè chừng, khuyến cáo, nhưng trong chiều âu là không đẩy người ta ra xa. Phức tạp ơi là trung khu trạng!

Biết sao! bao gồm thế new là Xuân Hương.

Lời thơ cũng làm bởi cho trọng điểm trạng ấy. Nếu đang biết khách hàng này chẳng qua cũng nhiều loại chơi hoa, vừa mời vừa tống khứ thì lời thơ đã khác. Chẳng thèm là cau nho nhỏ, là trầu hôi. Chẳng chuyện gì cơ mà lấy bàn tay têm trầu, tấc lòng trân trọng khách hàng ra đối xử, đây là của Xuân Hương, từ tay, trường đoản cú lòng làm ra. Và nhảy vọt tự trầu cau sang người với người thì xác định thẳng rằng: chẳng duyên chẳng nợ gì hết, ngài cứ về nhưng giữ cái bụng gián trá lá xanh, vôi bạc đãi của ngài. Đằng này sẽ không phải, có tỏ nghi ngờ, có khuyến nghị – không tới mức răn đe, tố cáo nhưng vẫn không che lòng mình, không nỡ trực tiếp tay, vẫn ý muốn gắn bó, gởi gắm. Mang đến nên, sau giọng điệu rún nhường, thân mật, dễ thương, rất chi là thanh nữ ở nhì câu 1, 2 thì câu là dùng làm nghi vấn, chính xác là nửa nghi vấn, chưa phải chỉ đặt ra với fan mà ghé cả bản thân vào tầm thường trong chữ nhau, tạo thành cái nỗ lực ngờ mà gồm tin, ôn tồn, lịch sự, nhẹ nhàng. Bạn nghe ko mất lòng mà cần suy nghĩ, kiểm lại mình. Nghi bởi vậy là ko đẩy fan ta đi mà gồm cầu sinh sống lại. Từ đó câu: là giọng lời khuyên nhưng là lời khuyên sau này này, lời răn dạy ai khi đang thắm lại thi đừng gồm xanh lá bội bạc vôi như thói hường “Chơi lê quên lựu có trăng quên đèn”. Tạo thành cái nắm trong lui gồm tới, trong tới có lui, đẩy ra xa mà bảo quản gần, duy trì gần nhưng đẩy xa, ngờ nhưng mà không, không mà ngờ… cái tài cần sử dụng chữ nghĩa ấy, phi Xuân hương thì ko mấy kẻ. Chưa kể đang trầu cau mà chuyển hẳn sang người, chuyển sang người cơ mà cứ bám trầu cau. Không suy xét như vậy trong khối hệ thống bài thơ thì làm thế nào hiểu xanh như lá là tâm thuật gì nếu như không đặt ở bên cạnh bạc như vôi, mà có bội nghĩa như vôi mà không tồn tại xanh như lá thì chỉ với là người, đâu còn là một trầu cau, lời mời trầu nữa.

4.

Xem thêm: " Make Room For Là Gì ? Cụm Từ Make Room For Nghĩa Là Gì

tóm lại, mời trầu tưởng như một chuyện thôn giao định kỳ sự, nhân mời người ta nạp năng lượng trầu nhưng lấy chuyện trầu cau nghịch chuyện người đời, đúng ra châm biếm một tí những bậc ngươi râu. Nghiệm kỹ thấy chưa hẳn thế. Đúng là nhân chuyện mời trầu và câu giản dị, toàn lời nôm na, ấy nhưng mà ra vẻ như là bao quát lác chuyện tơ duyên cả một đời tác giả. Đam say cuộc sống, mong ước tột bực. Ước ước ao trọn vẹn thì hầu hết chỉ đứt gãy, bao gồm chúc một chân tình, thực lòng thì trong khi chỉ gặp gỡ hững hờ dối trá, sớm nắng chiều mưa, mình muốn thắm mà người cứ xanh, cứ bạc. May mà lại Xuân hương là tín đồ có bản lĩnh lớn. Khả năng trong đời hay và bản lĩnh trong tứ tưởng, tuyệt nhất trong bốn tưởng nhân sinh. Tin sinh sống qui điều khoản tự nhiên, niềm sáng sủa ở Xuân hương thơm là không gì chiếm nổi.