MỘT LẦN MẮC LỖI KHÓ QUÊN

     

*
Mỗi ngày đi qua tích góp thành miền ký kết ức trong cuộc sống con người. Có những người chạm vào ký ức đó nhằm lại hồ hết vết tích dù có muốn cũng chẳng thể lãng quên. Bất chợt vào một trong những lúc làm sao đó, chúng ta sẽ nhận ra rằng đồ vật tiếc nuối độc nhất trong quá khứ chính là những kỷ niệm. Ai vào mỗi bọn họ cũng bước qua thời hạn của tuổi học trò với ký ức hồn nhiên, xinh tươi nhất dưới ngôi trường dấu yêu mặt thầy cô, chúng ta bè.Tôi vẫn nhớ đó là năm lớp 11, công ty chúng tôi đang mang lại gần các ngày sau cùng của học kỳ 2. Trải qua bao cố gắng gắng, chỉ từ vài môn nữa thôi cửa hàng chúng tôi sẽ mang lại với hành trình mới, vậy nhưng tôi lại phạm sai lầm. Đó là 1 trong các buổi sáng đẹp nhất trời, nắng chiếu qua những dãy hành lang, chiếu rọi lên màu sắc áo trắng sạch khôi. Tôi đang đứng tựa vào những bức tường để xem lại bài, chuẩn bị một tinh thần giỏi trước lúc vào chống thi. Tôi cũng có thể có chút lo vì mới ôn được hai môn tuy nhiên tôi cũng thì thầm an lòng vì chưng đã gồm trong tay tờ phao đã sẵn sàng kỹ lưỡng từ bỏ sáng. Tôi đã triệu chứng kiến các bạn khác làm do đó và kết quả của họ khôn cùng cao. Sáng sủa tôi tỉnh dậy từ 5 giờ chuẩn bị kỹ càng đầy đủ thứ, tôi cũng đã ngập chấm dứt với quyết định của bản thân mình và một trong những phần cũng nghĩ về tới hậu quả nhưng ước muốn về điểm số đã sở hữu được lý trí tôi. Tôi quá coi thường và chủ quan với thiết yếu mình.Tiếng trống trường vang lên, lao vào phòng tôi ra quyết định sẽ liều một phen. Tôi new chỉ học thoáng qua nên sau thời điểm làm được 1/3 bài bác kiểm tra,tôi đã rối não. Tôi liếc chú ý cô giám thị mà những giọt mồ hôi rơi lấm tấm. Mặc dù run rẩy nhưng đã đến mức này rồi tôi ko thể vứt bài, không gật đầu đồng ý số điểm thấp. Tôi mở tờ giấy kẹp vào tờ kiểm tra cẩn trọng đọc đề tìm kiếm đáp án. Sau khoản thời gian làm thêm được một câu tôi vui lắm bởi nghĩ mình đã qua đôi mắt được giám thị, chũm là tôi đắm say với tờ giấy đó mà không để ý mình đã biết thành đưa vào mức ngắm. Lúc tôi đang hặm hụi vào tờ giấy thì giám thị mở ra lúc nào không hay với ngay mau lẹ cô lật tờ giấy chất vấn của tôi, phát hiện ra kín đáo tôi che giấu nãy giờ. Cô bảo tôi cam kết tên, lớp để có vẻ ngoài giải quyết. Cơ hội đó tôi vô cùng lo ngại và biết mình chuẩn bị phải đương đầu với điều gì. Đầu óc tôi con quay cuồng, người lặng đi do sợ hãi, biết bao ánh nhìn đang nhắm đến tôi, tôi ân hận hận quá. Vậy là tôi phải tiếp tục làm bài xích với tâm trạng lo lắng, bể chồn. Giờ đồng hồ trống báo hết giờ vừa dứt, tôi vội vàng chạy lên nói yêu cầu lỗi với cô giám thị, tôi biết mình không đáng được tha thứ.Tôi đã nhận thức được vấn đề làm nông nổi của chính mình và đang tự thừa nhận lỗi với cô giáo công ty nhiệm. Tôi biết hành động của bản thân làm ảnh hưởng tới chính phiên bản thân và để cho cô rất buồn. Cô tất yêu ngờ một học trò ngoan ngoãn, ý thức học tập tập xuất sắc như tôi lại làm nên những điều như thế, tinh thần của cô giành cho tôi đã mất từ chính hành vi ấy. Tôi ăn năn lắm, giá bán như gồm phép màu thời hạn quay trở về thì tôi đã không lựa lựa chọn làm bởi vậy nhưng trên đây cũng là 1 trong những lần khiến cho tôi thức tỉnh. Tôi sẵn sàng chào đón mọi ra quyết định của cô nhưng trong tâm địa tôi sợ đều hình phạt, chắc chắn rằng cô sẽ khắt khe lắm và hiệu quả cuối học kỳ của tôi cũng ảnh hưởng rất nhiều. Nhưng mà không, buổi chiều ngày hôm đó, bên dưới sân trường, cô thủ thỉ khuyên nhủ tôi lần sau không được tái phạm nữa. Tôi biết cô đang tha thứ mang đến tôi phải rất xúc động. Tôi bước đi mà lòng nặng trĩu. Vì sao trong giây phút phiên bản thân làm cho sai lại đổ trách nhiệm cho những người khác, suýt chút nữa tôi đã trách nhầm cô, hóa ra cô bên ngoài là một fan sống kỷ luật, cách thức nhưng cũng lại hết sức dịu dàng. Cô vẫn dạy mang đến tôi rất nhiều bài học tập từ phương pháp ứng xử làm sao cho phải phép, biết nói lời cảm ơn, xin lỗi đúng vào khi và không dừng lại ở đó nữa là ý thức trách nhiệm khi làm cho sai; bài học về lỗi lầm cùng sự bao dung!Ngày hôm kia cô đã mang lại tôi một bài học kinh nghiệm vô thuộc đặc biệt, cũng là một kỷ niệm khó quên đối với tôi. Sau này, dù là đi xa, thì ánh mắt, lời nói ấy của cô trong tôi vẫn sẽ vẹn nguyên. Tôi tự hẹn với lòng mình đề xuất học tập thật tốt để không phụ lòng thầy cô, tiếp thu, sửa chữa những điều mình giảm bớt để ngày 1 tiến bộ, cứng cáp hơn. Tôi lưu giữ mãi câu nói nổi tiếng của Alexander the Great: “Tôi có ơn phụ huynh cho tôi sự sống nhưng tri ân thầy tôi vẫn dạy tôi sinh sống đẹp”. Tôi cảm thấy mình thật suôn sẻ khi được thiết kế học trò của cô, cảm ơn cô bởi tất cả, hình hình ảnh của cô luôn luôn trong trái tim tôi.

ĐỖ THỊ MỸ DUYÊNLớp 12E, Trường thpt Nam Sách




Bạn đang xem: Một lần mắc lỗi khó quên

tự khóa

Đọc các nhất




Xem thêm: Ví Dụ Hiện Tượng Dính Ướt Và Hiện Tượng Không Dính Ướt, Hiện Tượng Dính Ướt Và Không Dính Ướt

những em viết

Món quà bất thần




Xem thêm: Lập Dàn Ý Thuyết Minh Về Đồ Chơi Tuổi Thơ, Thuyết Minh Về Đồ Chơi Dân Gian Tò He

*

Cơ quan công ty quản: tỉnh ủy Hải Dương

Tổng Biên tập: Nguyễn Quý Trọng