TẢ NGƯỜI BẠN MỚI QUEN LỚP 6

     

Có fan đến với cuộc sống đời thường của ta chỉ như cơn gió thoảng qua, nhưng cũng đều có những người sẽ cùng ta đi qua tháng năm và tạo sự những điều ý nghĩa. Bởi vì ấy, tôi luôn luôn trân trọng hầu như sự khởi đầu, phần lớn con bạn mà tôi đã từng có lần gặp.

Bạn đang xem: Tả người bạn mới quen lớp 6

Cứ đến dịp nghỉ hè, tía tôi đang dẫn anh chị về quê nhằm thăm ông bà, bên cạnh đó giúp tôi xả khá sau một năm học tập vất vả. Với tôi, đấy là một lúc quý giá để rời xa sương bụi, rầm rĩ của tp và trải nghiệm cuộc sống đời thường thôn quê dân dã . Sau bố tiếng đồng hồ, chuyến xe ô tô đưa tôi quay trở lại nơi cha mẹ đã từng ra đời và to lên. Miền xóm dã ấy có vẻ như đẹp mộc mạc tựa như các bài thơ, bài bác hát vẫn thường tuyệt miêu tả: “Quê hương thơm tôi có dòng sông xanh biếc/ Nước sông vào soi bóng hầu hết hàng tre”. Bên ông bà nội gồm chiếc cổng tre đáng yêu nằm ẩn khuất phía sau khu vườn cửa xanh mướt. Chẳng mấy chốc, tôi đang thích ứng rất cấp tốc với cuộc sống đời thường ở buôn bản quê. Sản phẩm sáng, đánh thức tôi không phải là giờ đồng hồ của chiếc đồng hồ báo thức như thường xuyên lệ mà là tiếng kê trống gáy, giờ đồng hồ nói rộn ràng tấp nập của những bác nông dân đi gặt sớm. Tuy vậy rất ưa thích sự yên tĩnh, trong lành của miền buôn bản quê tuy nhiên sau một tuần, tôi ban đầu cảm thấy hơi bi lụy bởi lưu giữ những thằng bạn và đều thú vui tiêu khiển ở thành phố. Thấy vậy, bà tôi ra mắt tôi cùng với Lan- đứa bạn hàng xóm, bảo cô ấy dắt tôi đi dạo thăm thú các nơi. Vừa bắt đầu gặp, Lan đã nở thú vui rất tươi làm cho thiện cảm của tớ với con bạn càng tăng lên nhiều lần. Sân đình là nơi lũ trẻ bé trong xóm vẫn thường tuyệt tụ tập nếu chưa phải giúp bố mẹ công vấn đề đồng áng. Lan lí giải tôi đùa chuyền, chơi cóp, tay phải như thế nào để cho thật khéo léo. Shop chúng tôi còn cùng cả nhà lên triền đê để ngắm khía cạnh trời lặn. đều cơn gió rét hạ khẽ lùa qua mái tóc còn rước theo hương thơm lúa mới. So với gần như đứa trẻ tp chỉ biết học cùng vui chơi, Lan nhã nhặn và trưởng thành và cứng cáp hơn nhiều. Không chỉ có giúp bố mẹ công bài toán đồng áng, cô ấy còn trường đoản cú tay nuôi gà, trồng rau. Lan hẹn sẽ cho tôi xem vườn cây đầy những các loại hoa trái làng quê của cô ý bạn. Sự chuyên chỉ, dỡ vát của Lan có tác dụng tôi thấy bản thân còn thật các thiếu sót.


Trên chuyến xe quay trở lại thành phố, nụ cười tươi rói và mẫu vẫy tay giã biệt của Lan cứ làm cho tôi lưu luyến mãi. Con bạn dễ mến ấy đã hỗ trợ tôi đọc hơn về cuộc sống đời thường nông thôn- nơi không chỉ là có bức tranh làng quê thanh bình mà còn ẩn đựng được nhiều lo toan, vất vả.

BÀI MẪU 2: BÀI VĂN KỂ VỀ MỘT NGƯỜI BẠN MỚI QUEN

*

Mọi cuộc chạm mặt gỡ bên trên đời đều sở hữu một mở đầu mà ta hiếm khi ngờ tới. Tất cả khi dựa vào một cuộc thì thầm bâng quơ mà họ trở thành bạn, và bất ngờ hơn là vào tích tắc ta cận kề sinh tử, bạn ấy bất chợt xuất hiện thêm để kéo ta về với ráng gian. Duyên phận chuyển đẩy đã khiến cho tôi cùng với Lan trở thành đồng đội như thay đó.

Hôm đó là 1 trong các buổi học về muộn, tôi buộc phải ở lại để trực nhật dọn dẹp lại lớp học. Sau khoản thời gian dọn lớp dứt tôi nạm giẻ vệ sinh bảng ra hồ nước của trường nhằm giặt, không may trượt chân nhưng té bửa xuống nước. Tôi đắn đo bơi nên hoảng loạn và run sợ vô cùng, trong đầu không suy nghĩ được gì, tuỳ thuộc chới với, vùng vẫy nội địa giọng nghẹn ngào kêu cứu “Có ai không? Cứu.. Cứu với…”. Lúc đó đã mát sức, tôi định để mặc số trời trôi đi theo làn nước thì nghe thấy giờ đồng hồ nói: “Có ai không cứu vãn người? có ai không?”, Tôi cố gắng chới với lên nhìn, đó là một trong những khuôn khía cạnh hoảng hốt, đầy lo sợ, nhìn xuống tôi mà phát khóc. Rồi không thấy ai cho cô ấy nhảy xuống không bởi dự, tập bơi đến nơi tôi và cố hết sức kéo tôi lên.

Tôi thức giấc dậy mà chất xám mơ màng, cùng nằm kế bên đó là Hoa- cô nhỏ bé đã nỗ lực cứu tôi. Nghe bà mẹ nói tôi bắt đầu biết lúc mọi người chạy mang đến thì thấy nhị đứa đã chới với dưới nước. Lúc cứu vãn được lên bờ thì cả hai đều chết giả lịm đi. Hoa cơ hội kéo tôi lên bị trẹo chân buộc phải cũng chật vật dụng và lo lắng lắm. Tôi bâng khuâng nước góc nhìn Hoa nằm bên, dáng vẻ người bé dại nhắn, mỏng mảnh manh mà sức khỏe cứu tôi thiệt phi thường. Hoa tỉnh giấc dậy tôi ôm chầm đem Hoa vừa khóc vừa cảm ơn: “Cảm ơn Hoa những lắm, không có cậu chắn chắn tớ không sống nổi nữa. Hoa cũng gan dạ thật đó, cậu khiêu vũ cả xuống nước như thế nhỡ gồm mệnh hệ gì thì sao?”. Hoa mỉm cười tươi nắm lấy tay tôi bằng ánh mắt trìu mến với dịu dàng: “Lúc ấy tớ lần khần làm gỉ cả, đành dancing xuống mong muốn cứu được cậu”.

Xem thêm: Đặc Điểm Khí Hậu Địa Trung Hải Như Thế Nào, Khám Phá Khí Hậu Địa Trung Hải

Càng tiếp xúc nhiều với Hoa tôi càng thấy Hoa tốt bụng và dễ thương và đáng yêu vô cùng. Trái cùng với vẻ không tự tin ngùng, khép bí mật bên ngoài, thực chất Hoa rất hài hước, dễ mến và tràn trề tình yêu thương. Hoa hỗ trợ tôi trong học tập, thư thả thì cùng nhau chơi đùa, nhì đứa còn rủ nhau đi tập bơi, cũng nhờ tất cả Hoa dạy cần tôi sẽ biết tập bơi và vượt qua nỗi sợ hãi của bạn dạng thân.

Sợi dây định mệnh sẽ gắn kết cuộc sống của tôi với Hoa lại cùng với nhau. Đối với tôi, cô ấy đó là ngôi sao may mắn, bạn đã mang về những điều bất ngờ mới mẻ cho cuộc sống thường ngày của tôi.

BÀI MẪU 3: BÀI VĂN KỂ VỀ MỘT NGƯỜI BẠN MỚI QUEN

*

Cuộc sinh sống của bọn họ luôn mới mẻ, thú vị là nhờ những bất ngờ xảy ra vào cuộc sống. Đó rất có thể là một môi trường thiên nhiên mới khiến ta đầy niềm tin hơn, một lần mạo hiểm hỗ trợ chúng ta trở nên gan dạ hoặc đơn giản hơn là 1 cuộc gặp mặt gỡ vô tình giúp rất nhiều người lạ lẫm trở thành thân quen biết.

Giữa ko khí mệt mỏi của cuộc thi chuyển cấp, tôi đã chạm mặt Trinh lần thứ nhất tiên. Nhị đứa khác xã và cùng thi lên ngôi trường tỉnh. Khi ngồi trong phòng thi mà chẳng thân quen ai, lại ko có phụ huynh đi cùng, tôi cảm thấy đơn độc và bã lắm thì bất chợt gồm một giọng nói trong trẻo cất lên: “Chào cậu, cậu cũng đi thi à.” Trước đôi mắt tôi là một trong những cô bé nhỏ có đôi mắt to tròn đen láy thật đáng yêu và dễ thương và thú vui tươi rói vô cùng thân thiện. Tôi bất thần ậm ờ trả lời: “Ừ… ừ chào cậu nhé.” Trinh tức thì tiếp lời “Tớ là Trinh, hết sức vui được làm quen với cậu. Cậu học trường nào?”. Cô ấy ríu rít cạnh bên tôi cứ như chú chim non hót mừng sáng sớm vậy. Bọn chúng tôi bước đầu trò chuyện với nhau, chia sẻ những điều vừa mới được phổ biến, cùng cả nhà đi du lịch tham quan trường mới, ngôi trường cửa hàng chúng tôi đang mong muốn được đậu vào. Rỉ tai cùng cô ấy khiến cho thời gian trôi đi thật nhanh, tôi cũng không còn hồi vỏ hộp và thấp thỏm nữa.

Gặp lại nhau trước ngày thi cuối, cửa hàng chúng tôi quyết trung tâm sẽ cùng mọi người trong nhà thi đỗ vào ngôi trường muốn ước. Còn nhớ ngày thi cuối cùng tôi quên sở hữu tẩy, Trinh đã bẻ viên tẩy của mình làm đôi, đưa mang đến tôi một nửa và một thú vui thật tươi: “Cố lên nhé”. Trong giờ phút căng thẳng mệt mỏi ấy, mong muốn được chạm chán lại con bạn đã phát triển thành động lực và sức mạnh để tôi liên tục cố gắng, dù các giọt mồ hôi có rơi ướt trán thì vẫn sẽ không bỏ cuộc và xong xuôi bài thi một biện pháp xuất sắc đẹp nhất. Điều niềm hạnh phúc nhất đó đó là được đỗ vào ngôi trường ước muốn và cùng đỗ với người bạn mặc dù rằng bắt đầu quen thôi tuy nhiên tôi đã chắc chắn là là người bạn thân sẽ đồng hành cùng mình ở môi trường thiên nhiên mới này.

Xem thêm: Trong Điều Kiện Nào Hơi Nước Trong Không Khí Sẽ Ngưng Tụ Thành Mây Mưa

Nhìn thấy nhẵn áo trắng rất gần gũi của Trinh, tôi đã chạy mang đến và dành cho cô bạn một cái ôm thiệt chặt. Chú ý thấy niềm vui tươi như nắng mùa thu hôm ấy, tôi biết mọi sức lực lao động mình bỏ ra đều đã có được đền đáp. Với cũng nhờ bao gồm Trinh, tôi trở nên đặc trưng mong ngóng vào các ngày tháng thanh xuân phía trước, mọi ngày tháng sẽ sở hữu lắm nụ cười, nước mắt nhưng lại cũng đầy ắp số đông kỷ niệm về mái trường, thầy cô với bè bạn.