Thơ 8 Chữ Về Quê Hương

     

Thơ 8 chữ về tình yêu,quê hương,đất nước giỏi nhất dưới đây sẽ có lại cho mình nhiều cảm hứng khó diễn tả. Vày được viết theo thể thơ bát ngôn nên những câu thơ khá vần vè,xuôi tai.Đây cũng là trong số những thể thơ được khá đa số chúng ta đọc mếm mộ và có nhiều tác phẩm để đời. Dưới đây qmc-hn.com xin giới thiệu cùng bạn những bài thơ 8 chữ về tình yêu,quê hương,đất nước tốt nhất. Cùng chia sẻ để cảm nhận các bạn nhé !

Luật thơ 8 chữ

Trong thơ ca văn học nước ta ta đã trải qua không hề ít giai đoạn phát triển và mang lại tới bây giờ đã có khá nhiều những thành tựu đã đạt được do ông thân phụ ta phát triển và được kế thừa tính đến hôm nay. Một trong số đó là thể thơ 8 chữ hay có cách gọi khác là thơ bát ngôn. Đây là 1 thể thơ tương đối đơn giản dễ dàng mỗi dòng thơ bao gồm 8 chữ và tất cả từ hai loại trở lên để ghép thành một bài thơ,về công cụ thơ cũng rất đơn giản không xẩy ra gò bó về quy nguyên lý quá nhiều.

Bạn đang xem: Thơ 8 chữ về quê hương

Để bao gồm một bài bác thơ chén bát ngôn hay kinh nghiệm tay nghề cho bọn họ là, câu đầu tiên có thể thoải mái viết theo cảm hứng chủ đề bài xích thơ ,tiếp theo đến câu 2 cùng 3 chúng ta sẽ chăm chú cho chữ cuối của 2 câu này cùng vần với nhau. Hoàn toàn có thể cùng vần trắc hoặc vần bằng. Cứ hai cặp trắc rồi lại mang lại hai cặp bằng cho đến hết bài xích thơ.Câu cuối cũng như như câu đầu tiên có thể tự bởi viết theo đúng lòng tin bài thơ không buộc phải theo khuôn khổ ,nhưng nếu chữ cuối của câu này vần cùng với chữ cuối của câu đầu sẽ tạo cho sự uyển gửi ,xuôi tai với trọn vẹn hơn cho bài thơ.

Thơ 8 chữ về tình yêu

Tình yêu lứa đôi là chủ đề mà rất nhiều nhạc sĩ, thi sĩ, bên văn dùng để tạo ra hầu như “đứa nhỏ tinh thần” của mình. Thơ là giờ lòng. Được nhờ cất hộ gắm nỗi lòng bản thân qua đầy đủ áng thơ tình trọng tâm hồn các bạn sẽ thư thái hơn.Tuy nhiên, thể loạithơ 8 chữđể nói vềtình yêuchiếm số lượng không nhiều, và sau đây hãy thuộc điểm qua những bài xích thơ 8 chữ hay độc nhất về tình yêu.


*

Màu Mực Tím

Màu thủy chung, khắc đượm đông đảo ước mơThích được yêu và luôn cả muốn chờ”Cho mặc dù biết “người ta” thờ ơ lắm !!!Màu tím đó, vẫn khắc sâu in đậmChắc tại bởi vì tình cảm vẫn trót traoLá thư kia, mực tím của ngày nàoViết kết thúc rồi, hổ hang trao bắt buộc vẫn giữThời gian trôi, hiện nay đã là vượt khứNhưng láng hình còn mãi ngự trong timChuyện tình yêu tương tự như trốn với tìmKhi chạm mặt, ôi trái tim thổn thứcĐã bao lần, thư cơ nhòa đường nét mựcCũng tại bởi vì những cơ hội ghét “người ta”Chữ “bạn thân” sao quá dỗi thật thàRồi ân hận hận trách ta khờ tê mê dại

Mộng ban đầu, khắc ghi sâu mãi mãiGiấy học tập trò mực tím trãi vạn thơÁo white xưa ni xa khuất mịt mờVẫn nhớ hoài tím bài xích thơ năm cũ

Mơ Được yêu Em

Chợt một ngày anh nhận ra, em đấy!Làm tim anh xao xuyến mang đến bồi hồiTự dặn lòng cơn say nắng nhưng thôiSao trằn trọc bao đêm mơ, hình bóng?Xa thì nhớnhững buổi đầu gặp gỡNụ cười cợt em nghiêng vạt nắng và nóng chiều hômBờ vai thon, xinh xắn, mắt thánh thiện hòaMà trông em sao hờ hững đến lạ?Đường em đi anh trải bằng thương nhớVà mộngmơ ngày sánh bướcchung đôiTim thương anh chỉ có một thôiĐừng đến anh mãi ngóng đợi mòn mỏiChiều lúc này nắng lại về bên trên lốiAnh 1 mình nhớ dáng nhỏ ngày quaEm như hoa cùng với vị ngọt đậm đàAnh cầu mình là bé ong kiếm tìm mật…

Một thoáng Yêu Đương

Chút nắng gắt đâu tạo sự mùa hạMột nhoáng nhìn chưa hẳn đã là yêuSao tim anh cứ ngập dứt rất lạEm là ai, hỡi bóng hình yêu kiều?Trờinắng đẹp nhất chiều tiến thưởng rơi khe khẽLối anh về nghiêng rẽ tóc embayNgược đường rồi hồn còn mãi mê sayEm chẳng đợi dẫu hai bạn chung lốiChiếc áo trắng tất cả làm chi đề nghị tộiSao vô tình em vò thân lòng tay?Nhà của anh ấy cũng sống cuối con đường nàyĐưa cặp vở anh cố kỉnh cho đỡ nặngAnh một gã vẫn yêu niềm cay đắngChẳng nỡ nào làm cho tội trái tim emCó bỏ ra đâuem lại nói: chẳng thèm!Để con phố lại nhiều năm thêm mấy đỗiAnh muốn giúp cógì đâu nhưng mà dỗiChỉ nhân thể đường nên han hỏivậy thôiHạt mưa đâu sa ướt đôi mắt em rồiNắng lạc con đường tô hồng song má nhỏRồi bóng dáng khuất giữa lòng phố xáBỏ lại anh nghẹn ngào biết bao nhiêuTia nắng nhỏ sao rực trờimùahạMột thoáng quan sát mà cũng hóatình yêu…


*

Em Đến Quê Anh

Em theo dòng người về mang đến quê anhQua những dòng sông hiền hòa uốn khúcQua những con phố bạt ngàn thẳng tắpCây trái rực greed color đỏ đá quý nâuChân bước ngập xong ngã rẽ không sâuTa nhận thấy nhau tan vỡ òa màu sắc nắngEm thẹn thùng anh lâng lâng đỏ mặtHai đứa cùng cười nhịp bước tuy vậy đôiTiếng chim xin chào mào ríu rít tinh khôiChú chim gáy gù trên cành nhảy nhótHoa trái trong sân vườn trĩu mùa trái ngọtNgọn gió thu về dịu đuối trong nhauTa cứ ngại ngùng chẳng nói tròn câuTay siết tay nhau chuyền qua tương đối ấmBữa cơm gia đình ngọt ngào nồng đậmHạnh phúctuyệt vời nhì đứa từng mơKẽo kẹt trưa chiều nhịp võng đong đưaTa nhắc nhau nghe những trời đông giáHạnh phúc hy vọng manh mẫu đời hối hảTrái chín ta ráng anh nhé ! Đừng quênMai em về ghi nhớ mãi phút thiêng liêngNhẫn cưới trao tay vơi đầy kỷ niệmBốn ánh mắt nhau… êm ả dịu dàng tha thiếtNỗi nhớ đong đầy domain authority diết vào tim

Mùa Thi yêu mến Nhớ

Anh xa em, một mùa thi yêu quý nhớMùa lá bay quay lại đã xa rồiMái trường cũ nhưng lại tìm em đâu nữaChỉ con đường về anh thấy quá xa xôi.Anh cách thầm hồn nghe tiếng thu rơiCon đường nhỏ tả tơi nghìn xác láLối thân quen này chiều nay sao xa lạKhông nắng và nóng vàng nhưng mà vàng úa tàn phaiAnh ghi nhớ em… người dưng không gặp gỡ nữaNhớ mùa thi bảy bữa học tầm thường thầyLối em về nắng và nóng cuối hạ đắm sayTuổi mười bảy lần đầu anh biết nhớAnh yêu thương em cũng trong thời điểm thi đóMùa thi qua em bước tiến xaAnh trở lại, mình không hề tái ngộXác thu vàng đông đảo kỉ niệm ngày qua.Em! Đã lâu sao không về thăm lớp?Hay em quên lối nhỏ tuổi nắng hạ rồi?Quên lớp bé dại nhà thầy chiều mưa dộtQuên cả con phố hai đứa chung đôi?Đường đi gần tuy vậy tình đã xa xôiĐường trở lại buổi đầu xa vơi vợiTrên lối thu vàng, mùa thi vẫn đợiLá rơi đầy,nên chẳng thấy bước đi emNhặt xác thu anh gói tình khờ dạiXếp vào miền kí ức thẳm trong timBụi thời gian phủ nhạt bóng hình emLàm sao để phai mờ mùa thi đó?

Đã Qua Rồi

Đã qua rồi thời thơ ngây dềnh dang dạiTuổi học tập trò chẳng đượm chút ưu tưNhặt phượng hồng nghiền vào số đông trang thưTrao tập vở chép nhau cái lưu bút

Đã qua rồi các xuyến xao từng phútĐợi một người mà vào dạ thì thầm thươngRồi theo sau trên suốt cả quãng đườngChỉ tất cả thế mà thấy sao rất đẹp quá !

Đã qua rồi những ánh sáng của đèn phố xáCủa 1 thời mà nhị đứa yêu nhauNgước quan sát trời mơ mộng với nghìn saoĐời đẹp quá , tình yêu là mãi mãi

Đã qua rồi cuộc tình đầy lốt áiNhững ngày yêu hai đứa quyện bên nhauCó còn chăng là các nỗi đớn đauÔi đau xót , sao mẫu đời nghiệt ngã

Đã qua rồi không còn điều gì khác nửa cảKhi hai tín đồ đã hai bổ chia lyCó tiếc nuối thương cũng chả biết nói gìNén đắng cay , cơ mà cõi lòng băng giá

Đã qua rồi hãy xem như xa lạChỉ vô tình mình chạm mặt gỡ loáng quaĐã qua rồi hồ hết mộng ước cất cánh xaTrong nhớ tiếc nuối – tìm kiếm thương về kỷ niệm !


*

Nỗi nhớ có tên em

Gió rét đầu mùa, xao xuyến nỗi nhớNỗi nhớ em, nỗi nhớ một chiều mơNỗi nhớ bơ vơ, hoàng hôn nhuộm đỏBóng em ngồi, lặng lẽ, mặt hồ xaGió lạnh về, đong đầy phần đông ngày quaMột chút bâng khuâng, của khúc tình caAnh nhớ mãi, bài xích thơ em đang viếtEm ghi nhớ anh, một chút, được ko anh?Sẽ chẳng thể, đánh thức trái tim emBằng nỗi nhớ, dù mỏng manh manh như thếNhưng anh biết, lòng tin anh bao gồm thểĐợi chờ em, là hạnh phúc của anhSẽ chẳng thể, biến bộ phim truyện mình xemThành giấc mơ, anh với em ngày tớiNỗi lưu giữ chiều ko em, sao chới vớiSao ắp đầy, đa số nỗi nhớ ko tênHoàng hôn xuống đến lòng em bi thảm thẳmHạnh phúc như thế nào sao mãi vẫn xa xămGió vẫn thổi vào hồn em lạnh lẽo buốtMưa trung tâm hồn có tác dụng lệ mãi tuôn rơiEm vẫn biết cuộc sống là bể khổMải mê search tia niềm hạnh phúc mong manhĐường em đi băn khoăn anh gồm đợi?Nắm tay em tiếp cận cuối nhỏ đường!Có thể em không cùng anh thông thường bướcNhưng xin nhớ là hết lưu niệm xưaVì em biết trong dòng đời tấp nậpVẫn rất nên hơi ấm một bàn tayLá vẫn cất cánh trong buổi chiều gió lộngLướt mắt tìm trong khoảng trống hư khôngEm mong lắm nụ cười anh làm việc đóCho trung ương hồn em vơi bớt solo côi…

Thơ 8 chữ về quê hương,đất nước

Sau đây qmc-hn.com xin reviews cùng các bạn tập thơ 8 chữ về quê hương,đất nước xuất xắc nhất,dồi dào xúc cảm. Hãy chia sẻ để yêu thêm vùng làng quê thanh bình,đất nước tươi sáng của họ bạn nhé !


*

Nơi tôi sinh ra

Nơi tôi sinh tây ninh làng quê nhỏKhông ồn ã náo nhiệt độ quá ai ơiNhững con phố mòn lối bước đi điNgười tương hỗ ngược xuôi âm thầm .

Nơi tôi sinh tây ninh làng quê .nhỏTừng con fan đều thấy siêu thân quenPhiên chợ thành rầm rĩ buổi chiều hoenĐêm đèn sáng sủa thả hồn theo làn gió .

Nơi tôi sinh tuyến phố ngắn và hẹpThường rộn ràng những buổi sớm ,chiều hômHàng tiệm mọc lổn nhổn lấn ra đườngNgười lao đụng quen ngửi mùi khói bụi .

Nơi tôi sinh con ngõ thiệt là nhỏChỉ lâu năm chừng nhị chục bước chânNgõ thì thấp nhà lại phải cao lên.Để kị bị lụt từng mùa mưa và bão tới .

Nơi tôi sinh bé ngõ thật là nhỏ7,8 gia đình hoà thuận sống bên nhauNgười lao rượu cồn nghèo đa số là thủ công .Sống đơn giản giàu tình thân đồng loại .

nhà tôi sinh sống nơi bình dân đó đấy………..

Quê hương tôi

Quê hương tôi có dòng sông xanh biếcNước gương vào soi tóc phần lớn hàng treTâm hồn tôi là một buổi trưa hèTỏa nắng xuống lòng sông che loáng.Chẳng biết nước tất cả giữ ngày, giữ lại thángGiữ từng nào kỉ niệm giữa cái trôi?Hỡi dòng sông đã rửa ráy cả đời tôi!Tôi giữ lại mãi mối tình mới mẻSông của quê hương, sông của tuổi trẻSông của miền nam nước Việt thân yêu

Khi bờ tre ríu rít giờ đồng hồ chim kêuKhi khía cạnh nước chập chờn bé cá nhảyBạn bè tôi tụm năm tụm bảyBầy chim non bơi lội trên sôngTôi giơ tay ôm nước vào lòngSông mở nước ôm tôi vào dạChúng tôi phệ lên mỗi người mỗi ngảKẻ sớm trưa chài lưới mặt sôngKẻ cuốc cày mưa nắng ko kể đồngTôi ráng súng xa nhà đi chống chiếnNhưng lòng tôi như mưa nguồn, gió biểnVẫn trở về lưu lại luyến mặt sôngTôi hôm nay sống trong tâm miền BắcSờ lên ngực nghe trái tim thì thầm nhắcHai giờ thiêng liêng, hai tiếng “miền Nam”Tôi nhớ ko nguôi ánh nắng màu vàngTôi quên sao được sắc đẹp trời xanh biếcTôi nhớ cả phần nhiều người lạ lẫm biết…Có phần đông trưa tôi đứng dưới hàng câyBỗng nghe dâng cả một nỗi tràn đầyHình ảnh con sông quê đuối rượiLai láng chảy lòng tôi như suối tướiQuê mùi hương ơi! Lòng tôi cũng như sôngTình bắc vào nam chung chảy một dòngKhông ghành thác nào ngăn cản đượcTôi đã lại chỗ tôi hằng mơ ướcTôi sẽ về sông nước của quê hươngTôi đang về sông nước của tình thương…

Quê hương

Làng tôi nghỉ ngơi vốn làm cho nghề chài lướiNước bao vây cách biển cả nữa ngày sôngKhi trời vào gió dịu sớm mai hồngDân trai tráng tập bơi thuyền đi tấn công cáChiếc thuyền nhẹ hăng như con tuấn mãPhăng mái chèo khỏe khoắn vượt trường giangMảnh thuyền khổng lồ như mảnh hồn làngRướn thân trằng bát ngát thâu góp gió.Ngày hôm sau rầm rĩ trên bến đỗKhắp dân làng tràn ngập đón ghe vềNhờ ơn trời, biển cả lặng cá đầy gheNhững bé cá tươi non thân bạc trắngDân chài lưới làng da ngăm rám nắngKhắp thân người nồng thở vị xa xămChiếc thuyền yên ổn bến mõi trở về nằmNghe hóa học muối thấm dần dần trong thớ vỏ.Nay xa cách lòng tôi luôn tưởng nhớMàu nước xanh, cá bội bạc chiếc buồm vôiThoáng chiến thuyền rẽ sóng chạy ra khơiTôi thấy nhớ dòng mùi nồng mặn quá


*

Quê mùi hương tuổi thơ tôi

Tôi sinh ra chỗ miền quê duyên hảiĐất tp hải phòng mê mải cánh buồm nâuBiển quê tôi vô cùng đẹp và hết sức giàuHoàng hôn cho với một màu sắc tím biếc

Thời gian trôi theo chiếc đời hối tiếcBên mái trường ta học tập Viết ngày xưaTháng 5 về mùa phượng đỏ đong đưaCòn nhớ mãi chiều vệ sinh mưa xóm nhỏ

Có nhiều hôm nắng không vờn ngọn cỏCùng anh em theo gió thả diều quêBao năm rồi trong nức nở tái têTìm cam kết ức đam mê xa xưa ấy

Thời gian trôi như một mẫu sông chẩyXa mất rồi ai tìm phiêu lưu chăngNơi quê cũ ơi tình sâu nghĩa nặngTuổi thơ nào yêu thích của ngày xưa …

Tình quê

Nhớ ko em thuở ấu thơ ngày ấyMình cùng cả nhà khi diều giấy cất cánh caoTuổi thơ xưa mặt nỗi nhớ cồn càoCòn mãi mãi đi vào trong kỷ niệm

Thời gian trôi hồ hết tháng ngày màu nhiệmVẩn vơ hoài còn ẩn hiện nay trong taDù đi đâu anh vẫn ghi nhớ quê nhàNhớ tuổi thơ đều chiều tà láng xế

Quê hương ơi tuổi thơ là như thếLà chiều tà trơn xế thả diều quêBên đồng đội và số đông nỗi đam mêAnh lưu giữ mãi câu thề thời thơ dại

Em nghịch anh lúc nào mùa hoa cảiNở hoa xoàn ta cần chuyện trầu cauTuổi thơ ơi mặt kỷ niệm úa nhàuCòn ghi nhớ mãi một màu sắc tình quê cũ.

Tổ quốc địa điểm đầu sóng

Thêm một ngày trên quần đảo Trường SaBiển tĩnh lặng mà lòng người rất độngSắp bão giông không hề cơn gió lộngCơn bão lòng cuồn cuộn phía trường Sa.

Thêm một ngày bên trên vùng biển cả của taThềm lục địa lại oằn lên nhức nhóiNgàn năm xưa ông phụ vương đi mở cõiPhía chân trời, xương cốt gửi Hoàng Sa.

Xem thêm: Hướng Dẫn Cách Làm Chuối Xanh Chiên Đường, Cách Làm Mứt Chuối Xanh Giòn Rụm Cả Nhà Đều Mê

Ngoài khơi xa vẫn lởn vởn láng maLoài sài lang đói mồi yêu cầu thèm khátBao cơn sóng dồn dập xô Đá LátSong Tử vững vàng, nam Yết vẫy sơn Ca.

Có đất nước nào như giang san taLịch sử thân phụ ông tứ ngàn năm bất khuấtTrong gian cực nhọc vẫn gồng lên giữ đấtĐất nước loé lên hình tia chớp ngang trời.

Các con chị em vật lộn giữa hải dương khơiNgăn sóng dữ đè lên trên thềm lục địaCon tai quái vật to đùng kia chuẩn bị sửaHút máu người trên thân bà mẹ Việt Nam.

Từ Cà Mau ngay tức khắc dải tới phái mạnh QuanMẹ vn vẫn chưa tròn giấc ngủĐất phụ thân ông ko nguôi ngày đoàn tụĐứa con Hoàng Sa linh giác trở về.

Một ngày bi hùng sao thấy nhiều năm lê thêBiển tĩnh lặng mà lòng bạn rất độngĐã bao lần khiến quân thù vỡ mộngTrong lòng người từng đợt sóng trào dâng.


Tình Lỡ

(Bằng Lăng Tím)

Trăng láng ngả lời yêu thương anh không nóiĐếm giọt bi lụy thầm điện thoại tư vấn mãi yêu ơiMột lời yêu thương anh không đủ can đảm ngỏ lờiEm cứ đợi lòng đầy vơi nỗi nhớ

Anh yêu quý ta hai tuyến đường cách trởĐã mấy mùa hoa nở tím triền sôngEm hóng anh trao hết tình yêu nồngCanh khuya vắng tanh chờ ao ước hoài không ngủ

Tình đậm đà trao nhau còn chưa đủCó trách nhau thêm ủ rũ tim buồnNhớ muốn nhiều ngươi rớt lệ sầu tuônDuyên xã lỡ mảnh sầu buông giăng kín

Đông sẽ chớm níu mùa qua bịn rịnLửa trong tim đã tắt lịm từ bỏ lâuGiá hồi trước mình đừng bao gồm quen nhauDuyên xóm lỡ nỗi đau này em trả.

Ngược Đường yêu thương

( Cỏ Hoang Tình Buồn)

Mất nhau rồi đứng và ngồi lệ rưng rưngCon tim nhỏ ngập ngừng như nín thởThời gian trôi anh hửng hờ ko nhớPhụ vứt duyên quên nợ chẳng con quay về.

Bước đờ đẫn giữa dâu bể nhiêu khêDuyên phận bội bạc câu thề dang dở hứaAnh quay lưng tình cũng vừa phân chia nửaSầu liên miên em đứng tựa láng mình.

Dang dở rồi…đành câm nín yên thinhEm đau đớn mặc tình buông nước mắtTình éo le đành xa lòng biện pháp mặtChỉ riêng rẽ em new quặn thắt nghẹn ngào.

Ôm suốt cả quảng đời hoài bảo thân chiêm baoNhiều vương vấn càng đào sâu cay đắngDòng nước biển khô cằn nhưng mà vẫn mặnNgược mặt đường yêu luôn than ngắn thở dài.

Xem thêm: Hướng Dẫn Cách Dùng Hàm Max(If), Maxifs (Hàm Maxifs)

Tổ quốc chú ý từ biển

Nếu Tổ quốc đang bão giông trường đoản cú biểnCó một phần máu thịt sống Hoàng SaNgàn thời gian trước con theo phụ thân xuống biểnMẹ lên rừng thương nhớ mãi ngôi trường SaĐất giang sơn khi chợp chờn bóng giặcCác nhỏ nằm thao thức phía trường SơnBiển Tổ quốc không một ngày yên ảBiển yêu cầu lao như áo bà bầu bạc sờnNếu Tổ quốc bây giờ nhìn trường đoản cú biểnMẹ Âu Cơ hẳn không thể yên lòngSóng lớp lớp đè lên thềm lục địaTrong hồn người có ngọn sóng làm sao khôngMinh họa: Văn NguyễnNếu Tổ quốc quan sát từ bao quần đảoLạc Long thân phụ nay không thấy trở vềLời phụ thân dặn đề xuất giữ từng thước đấtMáu xương này nhỏ cháu vẫn ghi nhớ ghiĐêm è cổ trọc nỗi mưa mối cung cấp chớp bểThương Lý Sơn đảo khuất giữa mây mùThương đụng Cỏ gối đầu lên sóng dữThương Hòn Mê bão tố phía âm uNếu Tổ quốc nhìn từ bao yêu mến tíchNhững đau thương trận mạc đã qua rồiBao dáng núi còn có hình góa phụVọng phu bi đát vẫn dỗ trẻ, ru nôiNếu Tổ quốc quan sát từ bao hiểm họaĐã mười lần giặc đến tự hải dương ĐôngNhững ngọn sóng hóa Bạch Đằng cảm tửLũ bay Hoan bội nghĩa tóc khiếp trống đồngThương quốc gia trên tía ngàn hòn đảoSuốt nghìn năm bóng giặc vẫn chập chờnMáu vẫn đổ sinh hoạt Trường Sa ngày ấyBạn tôi nằm bên dưới sóng mặn vùi thânNếu giang sơn neo mình đầu sóng cảNhững quý ông trai ra đảo đã quên mìnhMột sắc đẹp chỉ về Hoàng Sa thuở trước (*)Còn truyền đời con cháu mãi đinh ninhNếu Tổ quốc nhìn từ bao mất mátMáu xương tê dằng dặc suốt ngàn đờiHồn dân tộc ngàn năm không chịu đựng khuấtDáng bé tàu vẫn hướng mãi ra khơi

Nhớ lắm quê hương

Nhớ làm cho sao, giờ võng giữa trưa HèTiếng kẽo kẹt, ôi nghe nhưng thương lắmLời ru mãi, nghìn đời sau vẫn ấmMái tranh nghèo, sâu đậm…nghĩa tình xưa

Gió thổi về, theo giọt nắng đong đưaMây lướt nhẹ, từng cơn mưa…vội vãCau lại thắm, vườn cửa trầu thêm xanh láĐã cho mùa, ra ghép mạ….đi thôi ‼

Chân lấm bùn, thân ẩm ướt mồ hôiHồn thanh thản, cuộc đời…không lo nghĩĐêm khuya vắng, tiếng côn trùng nhỏ non nỉNhư dặn lòng, bền bỉ…với thời gian

Những hoàng hôn, mờ nhạt sương sương tanDừa soi bóng, trăng vàng….in lòng nướcQuê hương đó, bao giờ ta kiếm tìm đượcĐến bao giờ, dừng chân bước….tha phương.

Trên đây là những bài xích thơ 8 chữ về tình yêu,quê hương,đất nước tuyệt nhất. Hi vọng nội dung bài viết đã mang lại cho mình nhiều cảm hứng khó diễn tả. Hãy luôn sát cánh cùng qmc-hn.com để có cơ hội chia sẻ thêm nhiều bài bác thơ tốt nữa các bạn nhé !Thân ái !!