TRUYỆN 12 CHÒM SAO ĐỘC CHIẾM

     
Đêm dài đang dần trôi qua, bầu trời u uất một màu tối đen như mực không bởi vì thời gian đang chảy dài mà bừng sáng, đã hơn bốn giờ sáng, Lyn chưa kịp ổn định tâm tình sau cái chết của quản gia Ted liền đã bị người không nên đến chăm sóc đến kẻ đã hạ sát ông.

Bạn đang xem: Truyện 12 chòm sao độc chiếm

Trong căn phòng ngập ngụa mùi thuốc sát trùng cùng mùi máu tươi nồng đậm, một người tựa lưng vào trên ghế dựa đang yên tĩnh ngắm nhìn một người như cái xác không hồn khác đang bất động mặc kẻ bài bố ở trên giường.

Sau lúc Lyn chật vật khử trùng cùng bôi thuốc hết một loạt những vết thương lớn nhỏ trên người của cô gái này thì phía bên ngoài trời sớm đã tờ mờ sáng. Đứng lên loay hoay thu dọn đống băng gạc dính đầy máu đỏ, cũng chẳng ngờ rằng ánh mắt mình ấy vậy mà chạm phải vị thiếu gia yên tĩnh cô độc ngồi đằng xa, trông y lúc này chẳng khác gì một pho tượng bất dịch cả, toàn thân y phục màu đen như quyện lại thành một với khoảng tối kia, chẳng kẻ nào có thể nhìn ra một chút biểu cảm đặc sắc gì ngoại trừ ánh nhìn đăm đăm mà y đang dành cho cô gái bất động trên giường.


Hơi đặt khay thuốc xuống trở lại bàn, Lyn vươn tay cầm lên cuộn băng gạc cùng nước muối chậm bước tiến về phía đối diện y, chậm rãi gục người xuống, mím môi đang bởi vì dự có nên tuyệt không chăm sóc vết thương giúp thiếu gia nhà mình thì người phía trước bất ngờ khẽ động, ánh mắt cũng sớm đã chuyển dịch về phía cô.

Xem thêm: Thiết Bị Nào Không Phải Là Thiết Bị Vào ? Thiết Bị Nào Sau Đây Không Phải Là Thiết Bị Vào

Lyn theo bản năng mà luống cuống không thôi, bàn tay cầm băng gạc loay hoay không biết phải để như thế nào mang lại phải, cuối cùng chỉ có thể ú a ú ớ " Thiếu gia, ngài bị thương "

Diện vô biểu tình liếc quý phái bàn tay đang chảy máu của mình, Thiên Yết chẳng nói chẳng rằng chậm rãi đứng lên, lách người qua nơi Lyn đang đứng mà tiến về phía giường lớn, âm giọng trầm lãnh cũng dợt dờ theo đó mà vang lên " Ngươi ra ngoài đi "

Lồng ngực của Lyn giống như là nổi trống, sau khi nhận được mệnh lệnh cũng chỉ biết cắn răng dạ vâng một tiếng, rồi hấp tấp chạy ra ngoài. Thoáng một cái, trong căn phòng trống trải cơ chỉ còn lại mỗi nhì người bọn họ.

Cuối cùng, thế gian này, một góc trời cũng đã chừa mang lại y một chút ân huệ.

Không nhanh không chậm ngồi tại bên giường, Thiên Yết rũ nhẹ mi mắt lạnh lùng của mình dịu dàng mà nhìn Ma Kết, người bé gái tội nghiệp mà y không biết nên đối xử thế nào đến phải. Chẳng qua là lúc này trông cô quá đỗi dịu ngoan, quá đỗi bình yên, y cúi mình xuống mà ôm chặt lấy cô, khuôn mặt mỏi mệt chỉ có thể tranh thủ rúc vào hõm cổ gầy guộc cơ mà thở hắt, tiếng thở nặng nề như chất chứa muôn vàn tâm sự khó nói, bàn tay run rẩy bao lấy sườn mặt người nọ mà vuốt ve, khóe môi Thiên yết nhẹ nhàng câu lên một nụ cười khổ sở, lại nhịn không được hạ xuống xung quanh dung nhan của người nọ từng cái hôn vụn vỡ.

Xem thêm: "Anh Không Đòi Quà" Phong Cách Đôrêmon Chế Anh Không Đòi Quà Chế Doremon

" Tôi phải làm gì đây? "

" Ma Kết "

" ..."

Người nói cứ thỏa lòng mà nói, nhưng ai kia vốn đang chìm vào mộng mị u uất nào nghe được lời giãi bày của người. Chẳng biết sau khi cô tỉnh dậy sẽ nhìn y với nhỏ mắt như thế nào, là hận thù giỏi là coi thường thường, tất cả đều khiến y tâm can giày xéo.